Tìm hiểu về 2 tiềm năng trẻ sáng giá của Serie A 2018/2019
 
Trong những năm gần đây, rất nhiều những tài năng trẻ người Ý đang dần nổi lên trong màu áo của các đội bóng tại Serie A nói riêng, qua đó khiến cho các đội bóng lớn khắp châu Âu phải tỏ ra thích thú và sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền lớn để có được chữ kí của họ, có thể kể đến như Sandro Tonali (Brescia), Davide Calabria , Patrick Cutrone (Milan), Manuel Locatelli (Sassuolo), Alessio Cragno (Cagliari), Gianluca Mancini (Atalanta), Federico Chiesa (Fiorentina),… Trong đó phải kể đến 2 cái tên nổi bật nhất đó là Barella và Joachim Andersen.
 
NICOLÒ BARELLA – NHẠC TRƯỞNG MỚI CỦA BÓNG ĐÁ Ý
 
Họ ít nhiều đều đã trở thành những trụ cột của đội bóng mà họ đang khoác áo, và thậm chí có những người đã được triệu tập lên thành phần của Azzurri. Các cổ động viên của đội bóng áo màu Thiên thanh đã bắt đầu nghĩ về một tương lai tươi sáng cho đội tuyển quốc gia của họ, khi những cái tên này sẽ dần thay thế những Bonucci, Chiellini, Sirigu hay Immobile và đưa Azzurri đến với những vinh quang cấp châu lục và thế giới. Thế nhưng, danh sách trên còn có một cái tên khác cực kì nổi bật, đó là Nicolò Barella, tiền vệ trưởng thành từ lò đào tạo của Cagliari Calcio.

Trở lại với thời điểm 3 năm về trước, thời điểm mà Barella chính thức bước ra ánh sáng trong trận đấu ra mắt đội bóng trước Parma (Cagliari giành chiến thắng 4-0), lúc ấy anh chỉ mới là một cậu nhóc 19 tuổi nhưng đã được đánh giá rất cao, và cũng kể từ đó sự nghiệp của chàng tiền vệ trẻ người Ý bắt đầu thăng tiến một cách nhanh chóng. Mặc dù anh không thể hiện được quá nhiều trong khoảng thời gian được cho mượn tại Como, nhưng khi trở lại với Rossoblù (biệt danh của Cagliari) ở mùa giải 2016-17, anh đã lập tức có được một vị trí trong đội hình và liên tục là sự lựa chọn hàng đầu ở vị trí tiền vệ trung tâm, cũng là vị trí sở trưởng của anh. Những mùa giải sau đó, anh liên tục được thử nghiệm ở vị trí tiền vệ phòng ngự, và cả tiền vệ tấn công, nhưng như anh đã từng chia sẻ, anh thích được xếp thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm lệch phải (trong sơ đồ 4-3-1-2 của HLV Rolando Maran), vị trí mà anh có thể tận dụng triệt để khả năng của bản thân.

 
Theo như lời miêu tả của phóng viên người Ý – Mina Rzouki, Barella là một tiền vệ rất toàn diện, có thể “…rê bóng qua hàng hậu vệ, ghi bàn bằng những cú vô-lê chân trái và tung ra những đường chuyền phát động tấn công. Anh luôn biết khi nào thì nên thực hiện đường chuyền, và là một mẫu tiền vệ con thoi điển hình. Quan trọng nhất là anh có khả năng giành lại quyền kiểm soát bóng một cách nhanh nhất có thể.”

Ở mặt trận tấn công, anh là một chuyên gia phát động tấn công bằng những đường chuyền vượt tuyến cực kì nguy hiểm, và thậm chí anh cũng sẵn sàng di chuyển ra biên để thực hiện những quả tạt vào vòng cấm. Những thông số chuyền bóng của anh cũng cho thấy điều tương tự: trung bình mỗi trận ở mùa giải này, anh thực hiện 46,8 đường chuyền, nhiều hơn mùa giải trước đến 2,2 đường chuyền, nhưng tỉ lệ thành công cũng cao hơn rất nhiều (81,5% ở mùa này và 79,4% ở mùa trước), bên cạnh đó anh cũng thực hiện 1,42 đường chuyền tạo cơ hội mỗi trận. Một điều đáng chú ý khác ở phương diện chuyền bóng của Barella đó chính là việc anh đã chịu khó thực hiện những đường chuyền cự li ngắn nhiều hơn ở mùa giải trước để giúp cho đội bóng giữ được quyền kiểm soát bóng (35,3 đường chuyền ngắn thành công ở mùa này so với 32,2 ở mùa trước), nhưng điều đó cũng đồng thời làm giảm đi số đường chuyền dài của tiền vệ người Ý, khiến cho cả đội phải tìm những phương án tổ chức tấn công khác thay vì sử dụng những đường chuyền trực diện lên cho Leonardo Pavoletti và Alberto Cerri (2,8 đường chuyền dài thành công so với 3,2 ở mùa trước), điều này cũng cho thấy sự thay đổi trong lối chơi của Barella, anh đã bắt đầu tập trung hơn vào những pha phối hợp ngắn và nhường lại công việc kiến thiết cho những tiền vệ xung quanh, như điều mà anh đã làm ở trận đấu với Ba Lan trong khuôn khổ vòng 4 của bảng A.3 tại UEFA Nations League.

Khi được giải phóng phần nào khỏi vai trò của một tiền vệ kiến thiết, Barella sẽ có thêm thời gian để hỗ trợ các đồng đội trên mặt trận tấn công bằng khả năng sút xa và đá phạt của mình. Nên nhớ rằng ở mùa giải trước, anh đã có được cho mình 6 bàn thắng, chỉ có Pavoletti làm tốt hơn anh về khoản này khi trung phong người Ý đã có được 11 bàn. Còn ở mùa này, anh chỉ mới có 1 bàn, thế nhưng đó lại là một đường cong tuyệt đẹp vào lưới của Atalanta ở vòng đấu thứ 3 (https://www.youtube.com/watch?v=EXDOP7Rqs6w). Số cú sút mỗi trận của anh cũng tăng lên đáng kể, từ 1 cú sút ở mùa trước lên 1,5 ở mùa này, và 1,4 trong số đó là những cú sút đến từ ngoài vòng cấm, nhưng khả năng thành công của những cú sút mà anh tung ra trong mỗi trận (Expected Goals – xG) chỉ đạt mức 0,04/1 (cứ mỗi 1 cú sút mà Barella tung ra, sẽ có 0,04 cú sút thành công), nhưng những con số trên vẫn thể hiện được tầm quan trọng của tiền vệ người Ý trong những tình huống tấn công của Cagliari, và nó càng tô đậm thêm sự toàn diện trong lối chơi của anh. Không những thế, anh cũng sẵn sàng thực hiện những pha đi bóng mỗi khi nhận thấy khoảng trống phía trước mình là đủ, để có thể kéo các cầu thủ đối phương theo mình và mở ra không gian để các đồng đội có thể khai thác. Sau 12 vòng đấu, Barella đã thực hiện đến 19 lần đi bóng, nhiều hơn cả những tiền đạo cánh như Marko Pjaca (15) hay Dries Mertens và Lorenzo Insigne (12).

 

Anh cũng rất xông xáo tham gia vào những tình huống phòng ngự của cả đội để làm giảm bớt áp lực lên cặp trung vệ là Klavan và Romagna. Những thông số phòng ngự của anh là cực kì ấn tượng, khi anh đã thực hiện 2,7 pha tắc bóng, 1,7 pha đánh chặn và 0,4 pha phá bóng mỗi trận, lần lượt xếp thứ 1 và thứ 3 xét về phương diện tắc bóng và đánh chặn. Cũng chính yếu tố này, cộng với nền tảng thể lực xung mãn đã khiến cho hai vị HLV là Gennaro Gattuso và Diego Simeone phải ngây ngất với lối chơi của tiền vệ người Ý. Không những thế, Barella cũng sẵn sàng thực hiện những tình huống không chiến nếu cần thiết, mặc dù sở hữu một thể hình không mấy lý tưởng (cao 1m75 và nặng 68kg), trung bình mỗi trận ở mùa này, anh giành chiến thắng đến 0,8 tình huống tranh chấp bóng bổng, và ta sẽ còn ấn tượng hơn nữa nếu biết rằng số pha không chiến thành công ở mùa trước của Barella là 33 trên tổng số 53. Thế nhưng, lối chơi năng nổ của anh cũng đem đến một điều đáng lo cho HLV Rolando Maran, đó là những chiếc thẻ phạt.

 
Ở mùa giải trước, anh đã thực hiện đến 2,3 pha phạm lỗi mỗi trận và phải nhận 13 tấm thẻ vàng và 1 tấm thẻ đỏ, con số nhiều nhất toàn đội, những con số ở mùa giải này tuy có phần cải thiện hơn nhưng vẫn rất đáng lo ngại, với 1,5 pha phạm lỗi mỗi trận và 4 chiếc thẻ vàng sau 12 vòng đấu đầu tiên. Barella sẽ cần phải tỏ ra điềm tĩnh hơn trong những tình huống phòng ngự của cả đội, nhằm giảm bớt số thẻ phạt cho chính anh, và giúp cho anh có thêm thời gian để trau chuốt hơn lối chơi của mình.

Nhiều người khi xem Barella thi đấu đều nhận xét rằng anh là một mẫu tiền vệ mạnh mẽ, quyết đoán và dũng cảm, và đã có những sự so sánh giữa chàng tiền vệ trẻ người Ý với một cựu tiền vệ khác của Cagliari – Radja Nainggolan. Chính anh cũng thừa nhận điều này trong một buổi phỏng vấn: “Tôi nghĩ họ nói chúng tôi có điểm tương đồng với nhau là vì chúng tôi luôn cho thấy 100% khả năng của bản thân mỗi khi được ra sân. Tôi hi vọng sẽ có được một sự nghiệp giống như anh ấy nhưng tôi còn rất nhiều điều phải học hỏi để có thể đạt đến được trình độ của anh ấy.” Còn với tờ La Gazzetta dello Sport, họ xem anh như “Steven Gerrard mới của vùng Sardinian” nhờ vào khả năng săn bàn tốt của anh, thế nhưng thần tượng của anh lại là Dejan Stanković, người mà anh đã gặp 4 năm về trước và anh đã “không đủ dũng cảm để có thể bắt đầu một cuộc trò chuyện”. Nhưng, cho dù anh có được so sánh với ai đi nữa, Nicolò Barella vẫn sẽ là Nicolò Barella, và trong một tương lai không xa, anh sẽ tỏa sáng rực rỡ trong màu áo của một đội bóng lớn tại châu Âu và sẽ trở thành ông chủ tuyến giữa của đội tuyển Ý.

 
JOACHIM ANDERSEN – LÀN GIÓ MỚI NƠI HÀNG PHÒNG NGỰ SAMPDORIA
 
Trong những năm vừa qua, Sampdoria luôn là một trong những đội bóng đáng xem tại Serie A bên cạnh các đội bóng lớn của giải đấu. Họ luôn đem đến một thứ bóng đá tấn công hết sức đẹp mắt, nhưng đồng thời cũng đảm bảo được rằng mành lưới của đội mình được giữ sạch sẽ. Góp công lớn nhất trong chiến tích này của đội bóng không ai khác chính là vị HLV lão luyện – Marco Giampaolo, ông đã khéo léo lồng ghép được những cầu thủ trẻ và tài năng như Dawid Kownacki, Nicola Murru,… với những cựu binh dày dặn kinh nghiệm như Fabio Quagliarella, Édgar Barreto,… Lối chơi mà ông xây dựng cho đội bóng là một lối chơi chặt chẽ trong khâu phòng ngự, nhưng ông cũng khuyến khích các cầu thủ sáng tạo trong những pha xử lý của mình. Đó có lẽ cũng là những từ ngữ thích hợp nhất để miêu tả về trung vệ trẻ – Joachim Andersen, người được xem như là hòn đá tảng trong hàng phòng ngự 4 người của Sampdoria.

Andersen trưởng thành từ lò đào tạo của FC København, và sau đó anh chuyển sang FC Midtjylland. Đến năm 2013, các tuyển trạch viên của Twente, đội bóng thi đấu tại Hà Lan, bắt đầu để ý đến anh và quyết định thử việc anh trong vòng 1 tuần. 4 tháng sau, anh kí hợp đồng với Twente với mức phí chuyển nhượng vào khoảng 650.000 euro. Thế nhưng, anh phải chờ đến tận tháng 3 năm 2015 để có được màn ra mắt đội 1, và rồi dần dần anh trở thành một cầu thủ quan trọng trong đội hình của Twente. Sau 5 năm gắn bó cùng đội chủ sân De Grolsch Veste, anh đã có được 49 lần ra sân, và ghi được 4 bàn thắng. Những màn trình diễn ấn tượng của anh tại Eredivisie mặc dù đã không thể giúp đội bóng thoát khỏi cảnh xuống hạng nhưng vẫn đủ để giúp anh lọt vào mắt xanh của La Samp, đến tháng 8 năm 2017, đội bóng tuyên bố họ đã có được chữ kí của tuyển thủ trẻ người Đan Mạch với mức phí chỉ 1,4 triệu Euro như một sự thay thế cho Milan Škriniar, người đã chuyển sang Inter không lâu trước đó.

Từ đầu mùa giải đến nay, Andersen được HLV Marco Giampaolo xếp thi đấu như một trung vệ điều phối bóng bên cạnh Lorenzo Tonelli, một trung vệ có xu hướng phòng ngự. Chính điều này đã cho phép anh di chuyển với trái bóng trong chân nhiều hơn, nhằm tìm kiếm đồng đội đang ở vị trí thuận lợi và thực hiện những đường chuyền đến họ. Sự chênh lệch giữa những thông số phòng ngự của cả Tonelli và Andersen là không quá cao, khi trung vệ người Ý lần lượt thực hiện 1,3 pha tắc bóng, 1,5 pha đánh chặn, 0,4 lần bắt việt vị thành công và 5,9 pha phá bóng mỗi trận, còn với trung vệ người Đan Mạch thì những con số này có phần thấp hơn, nhưng không mấy đáng kể (1,2 pha tắc bóng, 1,3 pha đánh chặn, 0,8 lần bắt việt vị thành công và 4,2 pha phá bóng), vì thế trong các trận đấu của Sampdoria, ta sẽ dễ dàng nhận thấy được cả hai trung vệ liên tục bọc lót cho nhau nhằm hạn chế đi khuyết điểm của người còn lại, đây là một trong những điểm đáng chú ý trong lối chơi mà Giampaolo đã áp dụng cho Sampdoria.

Như đã nêu, Andersen thi đấu với vai trò của một trung vệ điều phối bóng, và điều đó đòi hỏi anh phải thực hiện nhiều đường chuyền hơn nhằm giúp cho đội bóng có thể phát động tấn công ngay từ phần sân nhà. Mỗi khi có bóng trong chân, trung vệ người Đan Mạch luôn nhìn quanh để tìm kiếm các đồng đội, hoặc thực hiện những tình huống lật biên sang cho Bartosz Bereszyński và Nicolà Murru để cả hai có thể khai thác khoảng trống ở hai biên. Trung bình mỗi trận, Andersen thực hiện 61,2 đường chuyền với tỉ lệ thành công là 87,9%, qua đó giúp cho anh xếp thứ nhất cả đội tính trên phương diện chuyền bóng. Trong số 61,2 đường chuyền mà anh thực hiện mỗi trận, đã có 4,9 đường chuyền dài và 48,8 đường chuyền cự li ngắn tìm được đích đến của mình, điều đó cho thấy rằng Andersen rất quan trọng trong những tình huống tổ chức tấn công của Sampdoria.

Ngoài việc có thể đóng góp những đường chuyền vào mặt trận tấn công của đội bóng, trung vệ người Đan Mạch còn có thể tìm kiếm bàn thắng cho mình từ những tình huống phạt góc nhờ vào thể hình vượt trội của mình (anh cao 1m90 và nặng 90kg). Mặc dù vẫn chưa thể có được bàn thắng đầu tiên trong màu áo mới, thế nhưng trong một số trận đấu ở cả mùa giải trước lẫn mùa giải này, anh đã không ít lần khiến cho các thủ môn đối phương phải vất vả bởi những cú đánh đầu của mình.

Còn ở mặt trận phòng ngự, thể hình của anh luôn khiến cho các tiền đạo đối phương phải ngán ngẩm trong những tình huống tranh chấp bóng bổng; sau 12 trận đấu đầu tiên, Andersen đã thực hiện 3,5 pha không chiến và anh giành chiến thắng đến 2,1 trong số đó, con số cao thứ 2 so với cả đội, xếp sau Omar Colley (3,5 pha không chiến thành công), thế nhưng nên nhớ rằng trung vệ người Gambia chỉ mới thi đấu 4 trận, vì thế nếu chỉ xét những cái tên đã thi đấu trên 7 trận ở mùa giải này thì Andersen chắc chắn sẽ xếp đầu.

Bí quyết thành công của bất cứ một đội bóng nào đều đến từ lối chơi tấn công đẹp mắt, hoa mỹ và một hàng thủ vững chãi để có thể đem đến sự an tâm cho các cầu thủ ở tuyến trên, và đây cũng chính là những yếu tố đã tạo nên một Sampdoria cực kì đáng xem ở mùa giải năm nay. Sự góp mặt của Joachim Andersen ở hàng thủ của đội bóng càng khiến cho người hâm mộ tỏ ra an tâm hơn, và với những màn trình diễn khá thuyết phục ở mùa giải năm nay, việc anh chuyển đến một đội bóng lớn hơn vào kì chuyển nhượng mùa đông tới sẽ không còn là một viễn cảnh. Thế nhưng, nhiệm vụ trước mắt của chàng trung vệ người Đan Mạch đó chính là cùng với Sampdoria hướng đến một tấm vé dự UEFA Europa League ở mùa giải năm sau, và xa hơn chính là một chức vô địch Coppa Italia./

 

Leave a Reply

*