Tất tần tật về Ole Gunnar Solskjær, người giành cả đời cho MU!

Ole Gunnar Solskjær đang dần giúp MU hồi sinh. Ông từng là một cầu thủ nổi tiếng thế giới khi thi đấu thành công ở nhà hát của những giấc mơ.

Ole Gunnar Solskjær, sinh ngày 26 tháng 2 năm 1973. HLV trưởng hiện tại của MU đã dành phần lớn sự nghiệp của mình để chơi cho Manchester United. Trước khi đến Anh thi đấu, Solskjær đã chơi cho các câu lạc bộ ở quê nhà Na Uy là Clausenengen và Molde. Anh gia nhập Manchester United năm 1996 với mức phí chuyển nhượng 1,5 triệu bảng. Có biệt danh là “Sát thủ mặt trẻ con”, anh đã thi đấu 365 trận cho United và ghi được 126 bàn. Sự kiện nổi bật nhất của anh có lẽ là UEFA Champions League 1999, anh đã ghi bàn thắng vào phút cuối trước Bayern Munich và giúp MU tạo nên cuộc lộ ngược dòng kinh điển.

Năm 2007, Solskjær tuyên bố từ giã bóng đá sau khi không thể phục hồi sau chấn thương đầu gối nghiêm trọng. Tuy nhiên, anh vẫn ở Manchester United trong vai trò huấn luyện cũng như trong khả năng đại sứ. Năm 2008, Solskjær trở thành quản lý đội trẻ của câu lạc bộ. Anh trở về quê hương vào năm 2011 để quản lý câu lạc bộ cũ của mình, Molde, người mà anh đã dẫn dắt hai danh hiệu Tippeligaen đầu tiên của họ trong hai mùa giải đầu tiên của anh với câu lạc bộ. Anh bảo đảm một danh hiệu thứ ba trong nhiều mùa giải, khi đội của anh giành chiến thắng trong trận Chung kết Cúp bóng đá Na Uy 2013. Năm 2014, anh giữ vai trò quản lý của Cardiff City, trong thời gian đó câu lạc bộ bị rớt khỏi Premier League.

Những ngày bắt đầu sự nghiệp ở quê nhà Na Uy

Solskjær ra mắt cho Clausenengen (CFK) năm 17 tuổi vào năm 1990. Anh tham gia Cúp Otta, ghi mười bảy bàn sau sáu trận. Vào ngày 21 tháng 5 năm 1993, CFK phải đối mặt với Molde tại Cúp bóng đá Na Uy, với Solskjær ghi bàn thắng duy nhất của Clausenengen trong trận thua 6 – 1 của họ. lausenengen được thăng lên 2 divisjon năm 1993. Mùa giải cuối cùng của Solskjær tại câu lạc bộ là vào năm 1994, với việc anh ấy ghi được 31 trong số 47 bàn thắng của CFK, giúp câu lạc bộ giành được vị trí thứ sáu. Trong năm năm chơi cho Clausenengen của Solskjær, anh ghi được 115 bàn sau 109 trận.

Vào cuối năm 1994, trước khi bắt đầu mùa giải tiếp theo, anh đã được ký bởi Åge Hareide, người quản lý câu lạc bộ hạng nhất Molde, với mức phí 200.000 NOK. Vào ngày 22 tháng 4 năm 1995, Solskjær ra mắt cho Molde trước Brann, ghi hai bàn trong chiến thắng 6 – 0. Trong trận đấu thứ hai vào ngày 29 tháng 4, Solskjær đã lập một hat-trick giúp Molde thắng Viking 5 – 4. Vào ngày 14 tháng 5, anh ấy đã ghi một cú đúp khác trong chiến thắng 2 – 1 trước Hamarkameratene. Hai ngày sau, anh ta ghi được một hat-trick khi Molde đánh bại Hødd 7 – 2.Solskjær đã ghi một quả phạt đền trong chiến thắng 4 – 1 của Molde trước Strindheim vào ngày 30 tháng 7.

Vào ngày 10 tháng 8, Solskjær đã có trận đầu tiên ở châu Âu, vòng đấu loại cho Cúp UEFA Cup, với đội Belarussia Dinamo-93 Minsk. Molde thủng lưới trong hiệp một nhưng Solskjær đã tìm cách gỡ hòa ở phút 85. Anh ấy cũng đã ghi bàn ở trận lượt về khi Molde giành được 2 – 1. Molde sau đó phải chạm mặt Paris Saint-Germain, Solskjær đã ghi bàn trong trận lượt đi vào ngày 14 tháng 9 khi đội thua 3 – 2 tại Molde Stadion. Anh chơi ở trận lượt đi vào ngày 28 tháng 9 nhưng Molde đã thua 3 – 0. Molde kết thúc mùa giải ở vị trí thứ hai, á quân Rosenborg với 15 điểm. Trong mùa giải đầu tiên của Solskjær tại Molde, anh đã ghi 20 bàn sau 26 trận ở Tippeligaen năm 1995.

Solskjær bắt đầu ở Tippeligaen năm 1996 trong thất bại 2- 0 trước Rosenborg. Tuy nhiên, trong trận đấu tiếp theo vào ngày 21 tháng 4 năm 1996 với Moss, anh đã lập hat-trick khi Molde thắng 8 – 0. Anh ấy đã ghi một cú đúp vào Tromsø vào ngày 19 tháng 5 trong chiến thắng 3 – 0. Người quản lý của Molde, Åge Hareide, đã giới thiệu Solskjær cho cả câu lạc bộ cũ của Everton và Hareide, Manchester City với giá 1,2 triệu bảng.Tuy nhiên, cả Everton và City đều không sẵn sàng mạo hiểm với Solskjær, và sự quan tâm từ Hamburg và Cagliari đã giảm sau khi Manchester United gửi lời đề nghị trị giá 1,5 triệu bảng trong Euro 1996, mà Molde chấp nhận. Solskjær xuất hiện lần cuối cho Molde vào ngày 21 tháng 7 năm 1996 trong chiến thắng 5 – 1 trước Start, ghi bàn thắng thứ tư vào phút thứ 85, trước khi ném áo vào đám đông để ăn mừng và được thay thế để vỗ tay. Anh kết thúc quãng thời gian ở Molde với 41 bàn sau 54 trận trên mọi đấu trường.

Những năm đầu ở Man United


Solskjær gia nhập Manchester United dưới thời Alex Ferguson vào ngày 29 tháng 7 năm 1996 khiến tất cả ngỡ ngàng khi anh là một cầu thủ vô danh. Lúc đó, MU đang theo đuổi tiền đạo người Anh Alan Shearer, người sau đó gia nhập Newcastle United cho kỷ lục thế giới £ 15 triệu. Là tiền đạo duy nhất đến Old Trafford năm đó, người ta kỳ vọng rằng mùa giải đầu tiên của anh sẽ được dùng để dự phòng cho Eric Cantona và Andy Cole. Nhưng trong vài tuần sau khi anh ấy đến, anh đã khiến tất cả phải kính nể khi hòa nhập rất nhanh.

Anh được mặc chiếc áo số 20 cho mùa giải 1996 – 1997. Anh ấy đã ghi được sáu phút trong trận ra mắt của mình khi MU đối đầu Blackburn Rovers vào ngày 25 tháng 8 năm 1996, sau khi thay thế David May ở phút thứ 64. Solskjær đã có khởi đầu đầu tiên vào ngày 14 tháng 9 trong chiến thắng 4 – 1 trước Nottingham Forest, ghi bàn thắng đầu tiên của United ở phút thứ 22. Vào ngày 25 tháng 9, anh ghi bàn thắng đầu tiên ở châu Âu cho Manchester United trong chiến thắng 2 – 0 của họ trước Rapid Wien, mở tỷ số ngay phút thứ 20. Anh ấy đã ghi cú đúp đầu tiên cho United trong trận gặp Tottenham Hotspur vào ngày 29 tháng 9, ghi những bàn thắng duy nhất của trận đấu ở phút 38 và 58. Vào ngày 21 tháng 12, Solskjær đã ghi cú đúp thứ hai trong mùa giải khi United đánh bại Sunderland 5 – 0, ghi bàn ở phút 35 và 48. Anh đã bắt đầu trong cả hai trận đấu bán kết UEFA Champions League của United với Borussia Dortmund, United đã thua 2 – 0 . Anh lập cú đúp thứ ba vào ngày 3 tháng 5 năm 1997 trước Leicester City trong trận hòa 2 – 2, ghi bàn ở phút 45 và 51. Man United giành được danh hiệu sau khi Newcastle thua West Ham vào ngày 6 tháng 5, do đó Solskjær đã giành được danh hiệu Premier League đầu tiên của mình.

Solskjær đã ghi 18 bàn thắng ở Premier League sau 33 lần ra sân (25 trong số đó là bắt đầu) cho United trong mùa giải đầu tiên – cầu thủ ghi bàn hàng đầu của câu lạc bộ cho chiến dịch đó. Các phương tiện truyền thông Anh đặt biệt danh cho anh là “Sát thủ mặt trẻ con” vì vẻ ngoài trẻ trung và sự hoàn thiện chết người của anh.

Solskjær đã ghi bàn thắng đầu tiên của anh ấy ở mùa giải 1997 – 1998 vào ngày 24 tháng 9 năm 1997 trong trận hòa 2 trận đấu với Chelsea, cân bằng ở phút 86 sau khi ra khỏi băng ghế dự bị 20 phút trước đó. Vào ngày 1 tháng 11, anh ấy đã ghi một cú đúp vào trận đấu với Thứ Tư Sheffield trong chiến thắng 6 – 1 tại Old Trafford, ghi bàn ở phút 41 và 75. Solskjær có cú đúp thứ hai vào ngày 30 tháng 11, ghi bàn ở phút thứ 18 và 53 trong chiến thắng 4 – 0 của United trước Blackburn Rovers. Vào ngày 24 tháng 1 năm 1998, anh đã ghi cú đúp thứ ba trong mùa giải trong chiến thắng 5 – 1 trước đội bóng hạng hai Walsall ở vòng bốn FA Cup, thêm các bàn thắng thứ hai và thứ tư ở phút 35 và 67. Solskjær bắt đầu trong trận lượt về tứ kết UEFA Champions League tại Old Trafford với Monaco vào ngày 18 tháng 3. David Trezeguet đã mở tỷ số cho Monaco sau năm phút, trước khi Solskjær san bằng ở phút 53, nhưng United không thể ghi bàn một lần nữa và bị loại khỏi bàn thắng.


Trận đấu của Manchester United với Newcastle vào ngày 18 tháng 4 sẽ trở thành một thời điểm quyết định trong sự nghiệp của Solskjær. Trận đấu được kết thúc với tỷ số 1, và Manchester United cần ít nhất một trận hòa để theo kịp Arsenal trong cuộc đua giành chức vô địch, với Solskjær được giới thiệu ở phút 79. Gần cuối trận đấu, Rob Lee của Newcastle đã có một cơ hội ghi bàn rõ ràng, chạy không bị cản trở về phía khung thành của United, nhưng Solskjær đã chạy trên toàn bộ sân để phạm lỗi chuyên nghiệp với anh ta, do đó từ chối Newcastle là một mục tiêu chiến thắng. Solskjær đã làm điều này khi biết rằng anh ta sẽ bị đuổi khỏi sân, và bị đình chỉ cho các trận đấu sắp tới. Những người ủng hộ coi đây là một ví dụ về cách Solskjær đặt câu lạc bộ lên trên lợi ích cá nhân. Anh ghi được sáu bàn thắng sau 22 lần ra sân (15 lần bắt đầu) trong mùa giải thứ hai của anh tại câu lạc bộ, và mặc dù hy sinh trước Newcastle, Arsenal đã đánh bại Manchester United để giành chức vô địch.

Mùa giải 1998 – 1999 vỹ đại

Solskjær ở lại Old Trafford mặc dù các câu lạc bộ khác tỏ ra quan tâm đến cầu thủ này vào năm 1998. Anh từ chối lời đề nghị từ Tottenham Hotspur, sau khi Manchester United chấp nhận trả giá 5,5 triệu bảng cho anh. Anh đã ghi bàn thắng đầu tiên trong mùa 1998 – 1999 trong chiến thắng 4 – 1 trước Charlton Athletic vào ngày 9 tháng 9 năm 1998, ghi bàn ở phút 38 và 63. Vào ngày 11 tháng 11, Solskjær đưa hai đội bóng vượt qua Forest Forest trong chiến thắng 2 – 1, giúp United tiến vào vòng 5 Cup Liên đoàn. Anh đã ghi cú đúp thứ ba trong mùa giải trước Tottenham Hotspur vào ngày 12 tháng 12, ghi bàn ở phút thứ 11 và 18 của trận hòa 2 – 2. Vào ngày 24 tháng 1 năm 1999, Manchester United phải đối mặt với đối thủ Liverpool ở vòng bốn FA Cup. United đã thua trận.

Vào ngày 6 tháng 2, Solskjær ra sân từ phút 71 trong trận thắng 8 – 1 của United trước Nottingham Forest và ghi bốn bàn thắng trong 12 phút cuối trận đấu. Điều này đã được mô tả là một trong những chiến công ấn tượng nhất của ông. Manchester United đã phong ấn chức vô địch Premier League vào ngày 16 tháng 5, ngày cuối cùng của mùa giải, chống lại Tottenham Hotspur sau khi đến từ phía sau để giành chiến thắng 2 trận1, với Solskjær giành chức vô địch Premier League thứ hai trong ba năm. Solskjær bắt đầu trong trận Chung kết FA Cup 1999 với Newcastle vào ngày 22 tháng 5, chơi toàn bộ trận đấu khi United thắng 2 – 0 và hoàn thành cú đúp.

Vào ngày 26 tháng 5, Manchester United đối đầu với đội bóng Đức Bayern Munich trong trận Chung kết UEFA Champions League 1999 tại Camp Nou. Mario Basler ghi bàn từ một cú đá phạt ở phút thứ sáu đưa Bayern vượt lên. Solskjær đã ghi bàn ở phút bù giờ để mang về chiến thắng 2- 1 cho MU và đó là cuộc lội ngược dòng vỹ đại nhất ở UEFA Champions League cho đến nay. Solskjær kết thúc mùa giải với 12 bàn thắng sau 19 trận.

Solskjær đã ghi bàn thắng đầu tiên của mình trong mùa giải 1999 – 2000 vào ngày 11 tháng 8 năm 1999. Vào ngày 2 tháng 11, anh đã ghi một cú vô lê siêu phàm trong chiến thắng 2 – 1 trước đội bóng Áo Sturm Graz tại UEFA Champions League. Solskjær đã giành Cúp Liên lục địa vào ngày 30 tháng 11, khi Manchester United đánh bại đội Brazil Palmeiras 1 – 0 tại Sân vận động Quốc gia ở Tokyo, Nhật Bản. Vào ngày 4 tháng 12, anh đã có bốn bàn thắng vào lưới Everton giúp MU thắng 5 – 1 tại Old Trafford, trong đó lần thứ hai là bàn thắng thứ 50 của Solskjær cho câu lạc bộ. Solskjær đã gỡ hòa cho United trong trận đấu với Liverpool trong trận hòa 1 – 1 vào ngày 4 tháng 3 năm 2000. Ba ngày sau, anh ra sân từ phút 83 trong trận đấu với Bordeaux, ghi bàn một phút sau đó từ bóng dài của thủ môn Raimond van der Gouw.

Manchester United đã vô địch Premier League vào ngày 1 tháng 4 sau khi đánh bại West Ham 7 – 1, với Solskjær có được vị trí thứ bảy ở phút 73.Vào ngày 15 tháng 4, anh ấy đã lập một cú đúp trong chiến thắng 4 -0 trước Sunderland, ghi bàn ở phút thứ 2 và 51. Bốn ngày sau, Solskjær góp mặt trong trận tứ kết lượt về UEFA Champions League với Real Madrid, nhưng không thể ghi bàn khi United bị loại. Vào ngày 24 tháng 4, anh đã gỡ hòa 2 – 2 với Chelsea sau đó United giành chiến thắng 3 – 2. Anh kết thúc chiến dịch với 12 bàn thắng sau 28 lần ra sân.

Những năm tháng khó khăn ở MU và vượt qua giông bão

Cơ hội của Solskjær bị hạn chế vào đầu mùa 2000 – 2001, tuy nhiên anh ấy đã ghi bàn vào đầu mùa giải thứ hai vào ngày 16 tháng 9 năm 2000 khi United đánh bại Everton 3 – 1. Vào ngày 31 tháng 10, anh đã ghi được một cú đúp trong chiến thắng 3 – 0 trước Watford ở vòng ba League Cup, ghi bàn ở phút thứ 12 và 81.Anh ấy đã ghi một cú đúp khác vào ngày 23 tháng 12, trong trận gặp Ipswich Town trong chiến thắng 2 – 0. Ba ngày sau, Solskjær đã giúp United giành chiến thắng 1 – 0 trước Aston Villa, với cú đánh đầu của Na Uy trong đường chuyền của David Beckham ở phút 85.

Solskjær đã ghi bàn thắng đầu tiên trong chiến thắng vòng 3 cúp FA Cup trước Fulham vào ngày 7 tháng 1 năm 2001.Vào ngày 25 tháng 2, anh ghi được bàn thắng thứ năm của Manchester United trước Arsenal trong chiến thắng 6 – 1. Vào ngày 10 tháng 4, anh ấy đã ghi bàn thắng trong chiến thắng 2 – 1 của United trước Charlton Athletic, chỉ ghi được sáu phút sau khi vào sân ở phút 76. Manchester United đã kết thúc chức vô địch Premier League vào tháng Tư – danh hiệu thứ ba liên tiếp của họ và thứ tư của Solskjær. Mùa giải đó Solskjær đã ghi 10 bàn trong 31 lần ra sân.

Sau một vài năm trở thành siêudự bị, Solskjær có cơ hội là người khởi đầu trong mùa giải 2001 – 2002, kết hợp với tiền đạo người Hà Lan Ruud van Nistelrooy. Anh ấy nắm lấy cơ hội với sự khôn ngoan đặc trưng, ​​buộc Andy Cole và Dwight Yorke phải ngồi ghế dự bị. Anh ấy đã ghi bàn thắng đầu tiên của mùa giải vào ngày 22 tháng 9 năm 2001, trong chiến thắng 4 – 0 trước Thị trấn Ipswich, với Solskjær ghi hai – thứ hai từ một góc độ khó khăn. Vào ngày 23 tháng 10, Solskjær ra sân từ phút 73 trong trận đấu với Olympiacos giúp United giành chiến thắng 3 – 0. Bốn ngày sau, anh ra sân từ băng ghế dự bị trong khi United đang xuống 1 trận đấu với Leeds United và giành lấy bàn gỡ hòa ở phút 89 – đánh đầu trong đường chuyền của Ryan Giggs. Vào ngày 12 tháng 12, anh ấy đã ghi một cú đúp và cung cấp hai pha kiến ​​tạo trong chiến thắng 5 – 0 của United trước Hạt Derby, ghi bàn ở phút thứ 6 và 58 trong khi thiết lập Roy Keane và Paul Scholes. Solskjær bắt đầu sự trở lại với Aston Villa ở vòng ba FA Cup vào ngày 6 tháng 1 năm 2002, ghi bàn ở phút 77, cũng như cung cấp hỗ trợ cho bàn thắng thứ hai của van Nistelrooy khi United thắng 3 – 2.

Vào ngày 29 tháng 1, anh lập hat-trick vào lưới Bolton Wanderers trong chiến thắng 4 – 0 của Manchester United. Solskjær ghi một cú đúp vào lưới Charlton Athletic trong chiến thắng 2 – 0 của United vào ngày 10 tháng 2, ghi bàn ở phút 33 và 74. Vào ngày 26 tháng 2, sinh nhật lần thứ 29 của Solskjær, anh đã ghi được cú đúp thứ tư trong mùa giải trước đội bóng Pháp khi họ giành chiến thắng 5 – 1. Anh ấy đã ghi được một cú đúp nữa vào ngày 30 tháng 3, đưa hai đội bóng của Manchester United vượt qua khi ‘Quỷ đỏ’ giành được 4 – 3. Solskjær đã giúp Manchester United tiến vào trận bán kết UEFA Champions League sau khi ghi hai bàn trước Deportivo La Coruña trong chiến thắng 3 – 2 của United vào ngày 10 tháng 4, chỉ hai phút đầu tiên sau khi vào sân. Anh bắt đầu trận đấu với Arsenal tại Old Trafford vào ngày 8 tháng 5, nhưng không thể ghi bàn khi ‘Pháo thủ’ đánh bại United 1 – 0 và giành chức vô địch Premier League. Solskjær kết thúc mùa giải với 17 bàn thắng sau 30 lần ra sân , thành tích tốt nhất của anh kể từ mùa giải đầu tiên của anh tại câu lạc bộ.

Đến mùa 2002 – 2003, cả Andy Cole và Dwight Yorke đã rời Old Trafford, chỉ còn lại Solskjær Diego Forlán và Van Nistelrooy để cạnh tranh cho một vị trí trong đội hình xuất phát. Sự kiên trì của HLV Ferguson khi chơi Van Nistelrooy trước Paul Scholes, hoặc với tư cách là một tiền đạo đơn độc, có nghĩa là cơ hội bị hạn chế. Solskjær đã ghi bàn thắng đầu tiên của Manchester United vào mùa 17 tháng 8 năm 2002 tất cả các giải đấu) với West Bromwich Albion ở phút thứ 78. Vào ngày 19 tháng 10, anh kiếm được một điểm cho United trong trận hòa 1 – 1 với Fulham, cân bằng ở phút 61.

Solskjær sau đó đã được cho thời gian của mình một lần nữa khi David Beckham gặp chấn thương và Ferguson chơi Na Uy ở cánh phải. Trong khi chứng tỏ mình là một cầu thủ có khả năng tạt bóng, Solskjær cũng tiếp tục đóng góp bằng bàn thắng, ghi tổng cộng 16 bàn trong mùa giải. Anh được chọn chơi bên phải trong các trận đấu quan trọng, chẳng hạn như trong trận đấu với Arsenal và trận tứ kết Champions League với Real Madrid, trong khi Beckham bị bỏ lại trên băng ghế dự bị. Ông cũng là đội trưởng trong một số trận đấu.

Vào đầu 2003 – 2004, Solskjær được đá chính nhiều hơn. Tuy nhiên, chấn thương đầu gối gặp Panathinaikos vào ngày 16 tháng 9 năm 2003 đã khiến Solskjær không hoạt động cho đến tháng 2 năm 2004. Solskjær trở lại sau chấn thương trong mùa giải và là người của trận đấu trong trận thắng bán kết FA Cup trước Arsenal. Anh ấy cũng đã chơi trong trận chung kết FA Cup 2004, mà câu lạc bộ đã giành chiến thắng. Solskjær đã buộc phải trải qua phẫu thuật đầu gối chuyên sâu vào tháng 8 năm 2004 và phải bỏ lỡ mùa giải 2004 – 2005. Trong khi cuối cùng anh đã hồi phục thể lực, thật khó để cầu thủ 32 tuổi này có thể khắc lại vị trí của mình một lần nữa trong cuộc tấn công hạng nặng của Manchester United. Tuy nhiên, các tín đồ ở Old Trafford đã thể hiện lòng trung thành gần như cuồng tín trong mong muốn được gặp lại Solskjær.

Những ngày cuối cùng thi đấu cho MU

Anh ấy đã trở lại đội một của mình như một sự thay thế trong trận đấu với Birmingham City vào ngày 28 tháng 12. Cuối cùng anh ấy đã bắt đầu lần đầu tiên vào tháng 1 năm 2006 trong một trận đấu tại FA Cup với Burton Albion, trước khi chơi một trò chơi đầy đủ với tư cách là một đội trưởng trong vòng ba phát lại. Sự trở lại của anh ấy để tập thể dục đầy đủ từ từ tiếp tục với sự xuất hiện thường xuyên trong dự bị, cho đến ngày 8 tháng 3 năm 2006 khi trong trận đấu với Middlesbrough, anh ấy đã vô tình bị Ugo Ehiogu bắt gặp, gãy xương gò má. Trong khi đối mặt với khả năng bỏ lỡ phần còn lại của mùa giải, anh vẫn xuất hiện như một sự thay thế chống lại Sunderland vào Thứ Sáu Tuần Thánh. Solskjær đã có một chuyến du đấu trước mùa giải thành công vào mùa hè năm 2006 để nhận được lời khen ngợi của HLV Ferguson, người cũng nói rằng ông sẽ xem xét lại kế hoạch mua một tiền đạo mới.

Anh trở lại tại Premier League vào ngày 23 tháng 8 năm 2006 khi anh ghi bàn trong trận đấu với Charlton Athletic, bàn thắng đầu tiên của anh ở Premier League kể từ tháng 4 năm 2003. Anh ấy đã bình luận sau trận đấu rằng “đó là khoảnh khắc tuyệt vời cho Ole, người hâm mộ United ở khắp mọi nơi, người chơi và nhân viên “và rằng” Ole đã trải qua một thời gian nóng bỏng với những chấn thương trong hai năm qua, nhưng anh ấy vẫn kiên trì và không bao giờ mất niềm tin và đã nhận được sự trả ơn tối nay. Mọi người đều ở trên mặt trăng vì anh ấy. ” Anh tiếp tục trở lại bằng cách ghi bàn thắng trong trận đấu tại vòng bảng Champions League với Celtic trên sân nhà vào ngày 13 tháng 9, thực hiện tham vọng sau chấn thương của anh để ghi một bàn thắng khác tại Old Trafford. Bàn thắng đầu tiên tại Premier League của Solskjær tại Old Trafford kể từ khi anh trở lại vào ngày 1 tháng 10 khi anh ghi cả hai bàn thắng trong chiến thắng 2 – 0 trước Newcastle United. Phong độ ghi bàn của anh ấy tiếp tục khi anh ấy bắt đầu trong trận đấu với Wigan Athletic và lập một cú dứt điểm siêu phàm để giành chiến thắng 3 – 1, và một lần nữa trước Crewe Alexandra vào ngày 25 tháng 10 năm 2006, ghi bàn thắng đầu tiên trong chiến thắng 2 – 1 trên sân khách vòng thứ ba của Cup Liên đoàn. Sau một chấn thương tiếp tục xảy ra ở Copenhagen tại UEFA Champions League, Solskjær đã hồi phục và một lần nữa trở lại để ghi bàn thắng thứ ba trong chiến thắng 3 trận sân nhà trước Wigan vào Ngày Boxing. Solskjær tiếp tục phong độ của mình bằng cách ghi bàn thắng mở tỷ số của United trong chiến thắng 3 trận sân nhà của họ trước Reading vào ngày 30 tháng 12. Ngoài ra, anh vào sân thay người để ghi bàn thắng trong trận đấu bù giờ trong chiến thắng 2 – 1 trước Aston Villa trên sân nhà ở vòng ba FA Cup vào ngày 7 tháng 1 năm 2007.

Sau khi ghi bàn trong trận đấu lại vòng 5 FA Cup trên sân khách trước Reading vào ngày 27 tháng 2, Solskjær đã phẫu thuật thêm trên đầu gối. Tuy nhiên, nó không nghiêm trọng như các hoạt động trước đây của anh ấy và anh ấy đã không hoạt động trong một tháng. Anh được dự đoán sẽ có mặt trong trận đấu sân nhà ngày 31 tháng 3 với Blackburn Rovers. Huấn luyện viên của United, ông Ferguson nói: “Đó là thời điểm tốt với kỳ nghỉ quốc tế sắp tới. Nó đã cho chúng tôi cơ hội để hoàn thành công việc.” Solskjær đã trở lại với Blackburn Rovers như một sự thay thế muộn, và thậm chí ghi bàn ở phút 89 để ấn định chiến thắng 4 – 1 của Manchester United. Trận đấu cuối cùng của anh là trận chung kết FA Cup 2007 với Chelsea, nhưng anh phải giải quyết một huy chương á quân FA Cup, vì một bàn thắng thêm thời gian từ Didier Drogba đã mang lại cho Chelsea chiến thắng.

Vào ngày 5 tháng 6 năm 2007, Solskjær đã trải qua một cuộc phẫu thuật nhỏ sau khi anh báo cáo sự khó chịu ở đầu gối khi tập luyện với Na Uy. Ca phẫu thuật đã thành công, nhưng Solskjær đã không thể hồi phục hoàn toàn và tuyên bố từ giã bóng đá chuyên nghiệp vào ngày 27 tháng 8 năm 2007.

Danh hiệu có được cùng MU

Vô địch Premier League: 1996–97, 1998–99, 1999–2000, 2000–01, 2002–03, 2006–07. Vô địch FA Cup: 1998–99, 2003–04.Vô địch Community Shield: 1996, 2003. Vô địch UEFA Champions League: 1998–99.Vô địch Intercontinental Cup: 1999.

 

Leave a Reply

*