Phỏng vấn về cuộc đời và sự nghiệp của A.Wenger (p2)

Mặc dù hiện tại chưa trở lại công tác huấn luyện chuyên nghiệp sau khi chia tay Arsenal, nhưng nhắc đến huấn luyện viên huyền thoại người Pháp chưa bao giờ là một chủ đề khiến báo chí không thôi khai thác. Mới đây cựu huấn luyện viên của Arsenal đã có buổi trả lời phỏng vấn với kênh truyền hình Canal + về mối lương duyên đnág quý của ông với David Dein. Sau đây là nguyên văn bài phỏng vấn.

Xem thêm:  Phỏng vấn về cuộc đời và sự nghiệp của A.Wenger (P1)

PHẦN CUỐI: MỐI LƯƠNG DUYÊN CÙNG NGƯỜI BẠN GIÀ DAVID DEIN

Christine Kelly: Hãy quay trở về thời điểm ông cập bến Arsenal. Khi đó mối quan hệ giữa Anh và Pháp đang không được tốt cho lắm, tuy nhiên mọi thứ đã thay đổi với ông chỉ sau một cuộc hẹn…

AW: Đúng vậy, và đó là David Dein, người đưa mang tôi đến với Arsenal. Hôm đấy là ngày 2/1/1989, tôi đang ở Thổ Nhĩ Kì và phải bay qua Anh. Lúc bấy giờ, phụ nữ và đàn ông không được xếp ngồi chung ở cùng một khán đài, giờ thì khác nhiều rồi. Phụ nữ thường phải ngồi ở khán đài dành cho cổ động viên đội khách. Khi đó tôi vẫn còn thói quen hút thuốc lá. Hôm đấy thậm chí tôi còn được vợ của David Dien châm thuốc giùm.

Chúng tôi bắt đầu trò chuyện, và tối hôm ấy tôi được mời tới dùng bữa tối. Ông ấy có một chiếc du thuyền ở Cote D’Azur, còn tôi thì ở Monaco. Từ đó chúng tôi giữ liên lạc với nhau. Ông ấy thường tới xem các trận đấu ở Monaco và bảo với tôi rằng: “Tôi rất hứng thú với những gì ông đang làm được ở đây. Hi vọng một ngày nào đó ông sẽ về với chúng tôi.”

Tôi đã gặp Peter Hill-Wood tại Nhật Bản. Ông ấy nói rằng mình đang cân nhắc đưa về nước Anh một huấn luyện viên ngoại. Trong khoảng thời gian ở Nhật Bản, tôi đã nhận được lời mời. Họ muốn có được tôi, và mọi chuyện đã xảy ra như vậy đấy.

[Có điện thoại tới, và đó là David Dein.]

Christine Kelly: David Dein này, có phải chính ông là người đã đưa Wenger về với Arsenal? 
David Dein: Đúng vậy. Chính tôi đây. 
Arsene Wenger: David, ông làm gì ở đây vậy? 
David Dein: Chào ông, Arsene!
Arsene Wenger: Ông đúng là phù thủy, thật sự đấy!
David Dein: Không đâu, là ông đấy Arsene. Lúc nào chẳng vậy. 
Kelly: David Dein vừa đáp máy bay và đang chờ chuyến kế tiếp, nên ông ấy cũng không tiện để trò chuyện quá lâu lúc này. 
Arsene Wenger: Ông ấy luôn là con người của công việc, hẳn là vậy rồi. Lúc nào cũng bận rộn.

Kelly: David này, ông có thể nói một chút về những phẩm chất nổi bật của Arsene Wenger không?

David Dein: Wenger là một người rất thông tuệ. Ông ấy như thể nắm rõ mọi thứ về bóng đá trong lòng bàn tay mình. Ông ấy là một con người chính trực, quy củ, luôn tiến về phiá trước và cũng rất có khiếu hài hước nữa.

Không nhiều người biết rằng Wenger cũng có lúc tỏ ra là người cực kì vui tính. Mỗi bữa tối cùng ông ấy luôn là một trải nghiệm thú vị. Hi vọng rằng ông ấy vẫn sẽ tiếp tục làm mọi thứ theo cách riêng của mình, cách của một phù thủy tài ba.

Kelly: Cảm ơn ông, Dein. Dù đang chuyển chuyến bay nhưng ông vẫn dành chút thời gian của mình cho chúng tôi…

[Dein gác máy]

AW: Dein là người có một không hai. Ông ấy là một người bạn tốt của tôi. Chúng tôi luôn có quan hệ gần gũi. Cả tôi và ông ấy đều có những vấn đề của riêng mình, nhưng mối quan hệ đó thì vẫn luôn bền vững.

Ông ấy cũng là một người biết nhìn xa trông rộng. Không nhiều người biết rằng ông ấy đã thăm và giúp đỡ các tù nhân ở 85 trong số 102 nhà tù trên toàn Vương quốc Anh. Dein cũng đã tới hàng trăm trường học để làm công việc thiện nguyện vào mỗi cuối tuần. 
Ông ấy cũng rất tích cực hợp tác với FIFA để triển khai những hoạt động làm từ thiện, đồng thời cũng là một trong những người đề xuất việc xem lại băng hình các trận đấu.

CK: Ông cũng rất hứng thú với việc xem lại bằng hình phải không Arsene? Tôi nghĩ ông cũng phải xem cỡ năm hay sáu trận đấu một ngày ấy chứ.

AW: Đúng vậy, có khi ngoài đống băng hình ra thì nhà tôi chẳng còn cái gì khác. Tôi đã trải qua một bài kiểm tra liên quan đến di truyền học và người ta bảo rằng tôi có một loại gene giúp tăng cường sự tập trung. Chắc hẳn tôi đã dùng tới chúng trong suốt sự nghiệp của mình rồi, thậm chí là cho cả những thứ không thực sự cần thiết nữa.

CK: Giờ chúng ta sẽ đến với vài câu hỏi nhanh đáp gọn. Cầu thủ nào để lại cho ông nhiều ấn tượng nhất?

AW: Tất nhiên là cái tên xuất sắc nhất mà tôi từng được làm việc cùng, Thierry Henry.

CK: Nếu được tát một cầu thủ, ông sẽ làm điều đó với ai?

AW: Tôi nghĩ tôi sẽ làm điều đó với một vài người, vì tất cả những sai lầm mà họ mặc phải trong các trận cầu lớn. Tôi không tiện nói tên họ ra ở đây. Họ cũng khỏe hơn tôi nhiều đấy.

Christine Kelly: Ông muốn siết cổ tay nhà báo nào nhất?

AW: Không ai cả.

Christine Kelly: Thật sự?

AW: Có khi là Christine Kelly cũng nên.

[Kelly bật cười]

CK: Được rồi, được rồi… Vậy còn về trận đấu khiến ông cảm thấy hạnh phúc nhất?

AW: Đó là trận đấu mà chúng tôi đã đánh bại Barcelona khi họ đang đạt phong độ cao nhất. Khi ấy dường như không đội bóng nào có thể cản bước họ. Cả hai bên đều đã trình diễn thứ bóng đá hết sức đặc biệt.

CK: Chữ kí nào trong sự nghiệp khiến ông cảm thấy tự hào nhất?

AW: Ừm… Đó là những người tới với đội bóng với mức phí chuyển nhượng tối thiểu, nhưng đẳng cấp mà họ vươn tới được là tối đa. Toure, Henry, Campbell hay Anelka chẳng hạn.

CK: Còn về tân binh gây thất vọng nhất thì sao?

AW: Kể ra thì cũng khá nhiều. Thật sự thì đây là một công việc phức tạp. Việc đưa về các cầu thủ đều phải được cân nhắc hết sức kĩ lưỡng. Khi làm công việc này; điều quan trọng là bạn không được phép tỏ ra cứng đầu, đồng thời cũng không nên ép buộc mọi thứ xảy ra. Bạn cần nhận ra sai lầm của mình và bước tiếp. Đừng sợ sai.

Wenger và David Dein là những người bạn thân thiết cả ngoài đời lẫn trong công việc

CK: Với ông, ai là cầu thủ hoàn hảo nhất? Hoàn hảo cả về tư duy chơi bóng, thể chất cũng như kĩ năng cá nhân?

AW: Không ai là hoàn hảo cả. Ai cũng đều có những điểm yếu của riêng mình. Messi là một ví dụ. Lionel là cái tên tiệm cận tới sự hoàn hảo vì ngoài khả năng ghi bàn, cậu ấy cũng có thể khiến đồng đội chơi xung quanh mình. Tuy vậy trái ngược với những gì mọi người thường nghĩ, Messi cũng có nhược điểm.

Nếu xem xét kĩ hơn các trận đấu thì chúng ta có thể thấy rằng, không chiến và phòng ngự không phải là điểm mạnh của cậu ấy. Nhưng dù sao đi nữa, ưu điểm mới là thứ nâng tầm một cầu thủ. Chính vì vậy, các huấn luyện viên cần phải khai thác tối đa điểm mạnh của các cầu thủ và nếu có một thành viên trong đội có thể gạt qua những khuyết điểm để tỏa sáng, hãy cố gắng xây dựng một đội hình lấy người đó làm trung tâm.

CK: Nếu như không còn tại vị ở Arsenal hồi năm 2010, ông có sẵn lòng tiếp quản vị trí huấn luyện viên trường của đội tuyển Pháp lúc bấy giờ hay không?

AW: Có. Tôi đã có khá nhiều cơ hội để trở thành huấn luyện viên trưởng của đội tuyển. Tôi không chắc đó là trước hay sau thời Domenech. Có khi là cả hai cũng nên… Có một khiá cạnh của công tác huấn luyện mà tôi rất thích đó là việc bạn thường xuyên được làm việc với các cầu thủ.

Tôi đã luôn tự hỏi rằng liệu mình có nên thử sức với đội tuyển quốc gia hay không. Huấn luyện viên của đội tuyển thường sẽ chỉ đạo khoảng 10 trận mỗi năm. Ở cấp độ câu lạc bộ, con số đó sẽ là 60. Tôi luôn mong những ngày đội bóng của mình ra sân sẽ tới thật nhanh, nên là…

CK: Nếu như không làm việc ở Arsenal, liệu ông có tới dẫn dắt Paris Saint-Germain của các ông chủ Qatar?

AW: Có thể.

CK: Có khi điều đó lại giúp họ có được danh hiệu Champions League. Ông nghĩ sao?

AW: Không hẳn vậy. PSG thực chất cũng là một quân cờ trên thương trường, nơi mà mục tiêu cuối cùng chắc chắn sẽ không phải là chiếc cúp tai to. Để có được Champions League, bạn sẽ không chỉ cần một chiến lược phát triển lâu dài cho đội bóng mà còn là tinh thần làm việc chăm chỉ đến từ cả tập thể.

Một danh hiệu ở tầm cỡ như vậy đôi khi lại không phải là một mục tiêu quá thực tế để theo đuổi. Thường thì sẽ có sáu hay bảy cái tên ở cùng đẳng cấp với bạn nên nhiều khi, may mắn cũng đóng vai trò quan trọng ở đây.

CK: Thể loại sách yêu thích của ông là gì?

AW: Xã hội học, triết học,.. đại loại thế.

CK: Tôi có mua hai cuốn này. Ông sẽ chọn cho mình cuốn nào?

AW: Thật tốt quá. Vậy tôi sẽ chọn cuốn ‘Tự tin vào chính mình’ (‘Confiance en soi’). Tôi tin rằng sự tự tin là thứ mà chúng ta luôn cần có trong xã hội hiện đại. Mỗi chúng ta giờ đây thường rất hay tỏ ra ngờ vực với chính bản thân mình.

CK: Về những gì diễn ra trong phòng thay đồ, hẳn cũng có những lúc mọi thứ trở nên rất khó khăn. Ông thường nói gì với các học trò trước mỗi trận đấu?

AW: Tôi thường dựa vào hoàn cảnh khi đó để nói chuyện với các cầu thủ sao cho hợp. Không phải đối thủ nào cũng giống nhau, không phải lúc nào đội bóng của bạn cũng tràn trề năng lượng. Bạn cần phải là người hiểu rõ trạng thái của toàn đội.

CK: Giả sử lúc này chúng ta đang có một tập thể với trạng thái không được tốt cho lắm. Ông sẽ truyền đạt những gì tới họ trước lúc ra sân?

AW: ‘Tôi không chấp nhận một tập thể như thế này. Với mức năng lượng như hiện tại, những gì tôi thấy sau 90 phút sắp tới chỉ là thảm họa mà thôi. Chúng ta sẽ chẳng thể nào đạt được mục tiêu đề ra. Tỉnh lại nào, các chàng trai. Cậu kia, đúng là cậu đấy, tôi đã theo dõi cậu từ lúc chúng ta khởi động. Rõ là cậu chưa sẵn sàng gì hết. Cậu có biết là mình sẽ phải làm gì không? Cậu đã sẵn sàng chưa?’

Bạn cần phải dựa vào tình hình thực tế để nói với các cầu thủ sao cho hợp lý. Bạn cần phải nhắc nhở học trò của mình rằng mục tiêu hàng đầu vẫn là chiến thắng. Đến một mức độ nhất định, họ sẽ được thể hiện mình nhiều hơn. Tuy nhiên để tới được đó đòi hỏi cả một quá trình.

Với những vận động viên thi đấu đỉnh cao, đắm chìm trong quá khứ cũng giống như sa vào một cái bẫy tinh thần vô cùng lớn. Chúng ta đều muốn họ trở lại với phong độ tốt nhất, nhưng mọi thứ cần thời gian.

Bắt đầu với những gì cơ bản nhất, chơi bóng một cách đơn giản và từ đó mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn./

 

 

Leave a Reply

*