Phỏng vấn độc quyền Unai Emery:” Tạo ra một kiệt tác thực sự”.

Chỉ sau một khoảng thời gian ngắn ngủi rời bỏ nhiệm sở tại PSG, Unai Emery đã có buổi phỏng vấn độc quyền và đầy cởi mở với Marti Perarnau, tác giả của cuốn sách “Pep Confidental” và “Pep Guardiola: The Evolution”, về khoảng thời gian tại đội bóng. Emery đã đi rất sâu về mối quan hệ của mình với Neymar và phần còn lại của phòng thay đồ, những thời khắc quyết định trong trận đấu với Real Madrid tại Champions League, những cam go của đội bóng, những gì PSG vẫn còn thiếu để có được chức vô địch Champions League và tương lai của mình.

UNAI EMERY: “TÔI VẪN CÒN THIẾU GÌ Ư? TẠO RA MỘT KIỆT TÁC, MỘT KIỆT TÁC THỰC SỰ. VÀ BIẾN NÓ THÀNH CỦA RIÊNG MÌNH.”

Get French Football News đã chuyển ngữ bài phỏng vấn tuyệt vời này sang tiếng Anh.

MP: Trên băng ghế chỉ đạo của PSG, ông có vẻ ít di chuyển qua lại hơn và có gì đó ôn hòa hơn trong những cử chỉ và chỉ dẫn của mình dành cho đội bóng. Đây có phải là sự thật không hay chỉ đơn thuần là cảm giác?

UE: Đúng vậy, tôi đã kiểm soát bản thân mình hơn một chút. Ưu tiên của tôi là thích nghi với đội bóng. Cách đây không lâu, một phóng viên có hỏi Asier Garitano tại sao ông không bao giờ mặc vest trong những trận đấu, ông ấy đã trả lời rằng mình muốn thích nghi với đội bóng. Leganes là một thành phố nhỏ ở ngoại ô Madrid, và với ông ấy, mặc vest không phải là yếu tố cần thiết. Tại Paris, tôi cũng có những trải nghiệm tương tự. Kể từ khi chuyển đến đây, tôi đã phải thích nghi với PSG và gò mình vào những quy chuẩn nhất định để vẫn có thể duy trì con người trước kia, trong khi thêm vào những sắc thái khác của mối gắn kết với cầu thủ, ban lãnh đạo, sân bóng và cổ động viên. Tôi ít thể hiện cảm xúc hơn để có thể thích nghi với PSG.

MP: Mỗi tuần ông sẽ cố gắng hoàn thành nghĩa vụ của một HLV, thế nhưng khi trận đấu diễn ra, ông buộc phải phụ thuộc vào học trò mình. Dù cho đó là vì những khoảnh khắc xuất thần [từ đối thủ], hay từ những lỗi lầm, bằng cách nào mà ông có thể kiểm soát được cảm xúc khi đứng bên bờ vực sụp đổ của tất cả những gì mình đã làm?

UE: Tôi làm được điều này từ kinh nghiệm của mình, và từ việc đã trải qua cảm giác ấy rất nhiều lần. Tôi còn nhớ khi chúng tôi [Sevilla] chơi trận tứ kết tại Europa League. Chúng tôi đã đánh bại Athletic Bilbao tại San Mames, và tất cả mọi thứ đều đang xuôi chiều, cho đến khi Bilbao vùng lên và đưa trận đấu đến hiệp phụ tại Sanchez Pizjuan. Vào một khoảnh khắc, Susaeta ở vào tình huống một đối một với thủ môn của chúng tôi và tôi có thể cảm nhận đây chính là thời khắc quyết định kết quả của trận knockout này. Nếu họ ghi bàn, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Và trong cả pha bóng ấy, tôi luôn tự nhủ với mình: “Bình thường, bình thường, bình thường” bởi vì Susaeta hoàn toàn có thể bỏ lỡ cơ hội, cũng như anh ta có thể ghi bàn. Tôi học cách vượt qua những khoảnh khắc ấy dựa vào cái bình thường ấy. Sẽ có lúc mọi chuyện thuận theo ý của bạn và sẽ có những lúc gió ngả về đối thủ. Susaeta đã bỏ lỡ cơ hội ấy. Không dễ để có thể làm như vậy trong những tình huống áp lực ấy! Điều tương tự cũng sẽ diễn ra khi đến lượt cầu thủ của tôi phải đưa ra những khoảnh khắc thiên tài hay ghi bàn từ những cơ hội dễ dàng. Đó là điều bình thường. Những chuyện như vậy xảy ra khá đều đặn. Thế nhưng khi bạn ở một đội bóng như PSG, vốn thường xuyên chiến thắng, bạn sẽ quen với cảm giác chiến thắng và quen với việc mỗi cơ hội đều ít quan trọng đi một chút so với những đội bóng khác, nơi mà chúng không đến nhiều như vậy.

Tại PSG, thông thường những cơ hội như vậy sẽ lại xuất hiện, và nó khiến cho tôi bình tâm hơn. Quay trở lại với câu hỏi đầu tiên, vì sao tôi ít di chuyển qua lại hơn. Đó là vì tôi chiến thắng nhiều hơn. Tại PSG, khi một cầu thủ thực hiện một pha bóng thiên tài và ghi bàn, tôi cảm thấy bình thường. Việc một cầu thủ có thể đem lại những bữa tiệc như vậy là “bình thường”. Và người tôi đang nói đến là Neymar.

Tôi luôn chú tâm chuẩn bị các tình huống cố định, và tôi làm điều đó vì bản thân mình. Nhưng khi bạn có trong tay Neymar, đôi khi bạn cũng không cần gì nhiều thêm – Neymar trở thành chiến thuật của bạn. Marcelo Bielsa từng giải thích rất rõ về điều này khi ông ấy nói về những cầu thủ tài năng, những người có thể làm mọi thứ tự nhiên hơn so với phần còn lại. Bielsa tin rằng những người còn lại, phần đông của thế giới, những người không có được món quà quý giá ấy, sẽ phải luyện tập những tình huống cụ thể để có thể tái hiện lại chúng trên sân bóng.

Với tư cách là một HLV, tôi có sở thích đưa ra cho các cầu thủ các bước cần làm, tương tự như việc kiểm soát người khác với một cái cần điều khiển vậy. Ngoại trừ khi chuyển đến PSG, bạn sẽ nhận ra rằng có những cầu thủ có thể đưa ra những quyết định hiệu quả nhất. Vào một ngày, tôi nói với Neymar điều đó: “Có những tình huống mà chúng ta đã từng tập luyện trước trận đấu, nhưng trong trường hợp của cậu, cậu có thể tự mình hình dung ra chúng.”

MP: Điều gì khiến cho việc huấn luyện một đội tuyển lớn tốt hơn so với một đội bóng khiêm tốn hơn? Không chỉ là về khả năng giành danh hiêu, nhưng còn ở mặt phương pháp luận.

UE: Hãy bắt đầu từ định lý căn bản nhất: huấn luyện rất, rất, rất khó. Từ đó, huấn luyện cầu thủ xuất sắc sẽ càng khó hơn. Tại sao? Bởi vì có tính thuyết phục là nguyên tắc căn bản nhất của huấn luyện: cầu thủ phải tin vào bạn. Dù cho đó là họ tin vào bạn vì bạn đã có nhiều danh hiệu, hay vì bạn là một HLV tuyệt vời, hay bởi vì bạn có dáng vẻ bệ vệ, hay bởi vì những gì bạn nói đã xảy ra… đi chăng nữa. Bất kể vì lý do gì. Nhưng họ cần phải tin vào bạn. Và ở một đội bóng lớn, cái cầu thủ kì vọng chính là điều đó – một HLV không lộn xộn.

Đó cũng là điều mà cầu thủ kỳ vọng ở một đội bóng khiêm tốn hơn, nhưng họ cũng ý thức được những yếu tố lỗi lầm và những kết quả tồi có thể diễn ra nhiều hơn. Điều đó không thuộc phạm trù một đội bóng lớn. Bạn cần phải đúng kể cả trong những chi tiết tỉ mẩn nhất: công việc, công tác chuẩn bị, nguyên tắc, cách bạn nói chuyện, khi bạn quyết định sẽ lên tiếng. Mọi thứ đều khó hơn một chút. Có thể từ góc nhìn bên ngoài, bạn sẽ nghĩ rằng mình có thể làm việc ít hơn, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Bạn cần phải lên tiếng đúng thời điểm để có thể giúp đội bóng chiến thắng. Tại một đội như PSG, chiến thắng, thứ luôn nằm trong tâm trí, chính là ý nghĩa của những hành động và lời nói của bạn. Ở một đội nhỏ hơn, kết quả còn có thể đa dạng hơn. Nhưng ở đây thì không. Bạn gần như luôn chiến thắng, và đó là điều khiến bạn phải đạt được mục tiêu vào đúng thời điểm. Mọi lúc…

MP: Ông có thể nói thêm về phong cách thi đấu của mình không?

UE: Có tính cạnh tranh nghĩa là phải thích nghi với thực tại của đối thủ. Đôi lúc, bạn sẽ chiến thắng nhờ vào việc sử dụng trái bóng tốt hơn, và đôi khi bạn sẽ phải thích nghi và khuất phục trước những ý tưởng mà bạn không có. Đó là lý do vì sao tôi ngưỡng mộ Guardiola và Simeone. Đó là vì họ có khả năng cạnh tranh với cả những phong cách đối lập. Tất nhiên, khi tôi chuyển đến PSG, tôi biết tôi đang có trong tay một đội bóng thích lối chơi kiểm soát, có bóng nhiều trong chân và luôn tìm kiếm cơ hội ghi bàn. Tôi đến đây với một ý tưởng về tính liên tục.

Hãy để tôi nói điều này: PSG đã chơi tốt và chiến thắng. Nhiều người không đủ trân trọng điều đó và tin rằng đó là điều dễ dàng. Nhưng chuyện gì đã xảy ra với chúng tôi? Chúng tôi thiếu tính cạnh tranh ở những thời khắc quan trọng. Vì sao? Bởi vì đội bóng này đã không đối mặt đủ nhiều với những tình huống khó khăn ở giải đấu quốc nội. Có tính cạnh tranh nghĩa là đối mặt với khó khăn. Để chiến thắng, bạn cần phải chịu đựng như đội bóng của Simeone. Để chiến thắng tại Anh, bạn phải chịu đựng như đội bóng của Pep.

Đội bóng của tôi có nguyên tắc căn bản: kiểm soát và gây áp lực. Đó là những thứ căn bản. Có bóng, và giành lại bóng nhanh nhất có thể. Tôi nên thêm vào một chút khía cạnh khác. Tôi đang nói về việc kiểm soát bóng mà không phải vị trí bởi vì có những khoảnh khắc bạn sẽ giành lại bóng thông qua giữ vững vị trí, và những thời khắc khác bạn cần bỏ vị trí của mình để gây bất ngờ cho đối thủ. Và giống như Guardiola đã nói, nếu bạn cần phải chiến thắng với một đường bóng dài từ thủ môn lên thẳng tiền đạo và tiền đạo ghi bàn bằng mông của mình, thì đành vậy thôi! Chúng tôi cũng tương tự như vậy.

MP: Hãy nói về những tiền vệ phòng ngự, một mảnh ghép tối quan trọng với một đội bóng. Vì sao đây luôn là một điểm yếu của PSG ở mùa giải này? Ông đã thử sử dụng Motta, Lo Celso, Rabiot, Verratti, Lassana Diarra…

UE: Còn tùy… Tôi nhớ khi mình phân tích Real Madrid, tôi nghĩ rằng Xabi Alonso gặp vấn đề với việc chạy về hỗ trợ và cậu ấy là điểm yếu. Và rồi tôi phân tích Barcelona và tôi nghĩ Busquets gặp vấn đề với khoảng không gian bị bỏ lại phía sau mình. Tôi cũng nghĩ điều tương tự với Thiago Motta. Tất cả những tiền vệ phòng ngự giỏi đều gặp vấn đề với không gian sau lưng mình, và những khi họ cần phải chạy về hỗ trợ phòng ngự. Nhưng khi một đội sở hữu đến 70% thời lượng kiểm soát bóng, có những điều quan trọng hơn là quan tâm đến việc liệu mình có chật vật khi phải chạy về hỗ trợ phòng ngự hay không. Đó là lý do vì sao những đóng góp của tiền vệ phòng ngự trong những thời khắc không có bóng sẽ ít quan trọng hơn.

Bởi vì những thời khắc đó không kéo dài. Nếu tôi cần phải đặt một cầu thủ thuần túy phá lối chơi [destroyer] ở vị trí tiền vệ phòng ngự, sẽ có những trả giá đặc biệt lớn mà tôi phải chấp nhận trong giai đoạn lên bóng so với những gì mình làm được trong những tình huống phòng ngự. Tất nhiên, Thiago Motta cần phải làm tốt hơn khi không có bóng. Nhưng nếu bạn phân tích những Xabi Alonso hay Sergio Busquets, bạn cũng có thể chỉ ra điều tương tự. Họ chật vật trong những giai đoạn đó, nhưng có thể đóng góp rất nhiều khi có bóng. Tôi không nghĩ đó là một điểm yếu của PSG.

Motta là một tiền vệ phòng ngự xuất sắc. Chấn thương của cậu ấy là một vấn đề ở mùa giải này. Motta đem lại rất nhiều cho đội bóng và những đóng góp trong giai đoạn lên bóng của cậu ấy rất quan trọng. Cậu ấy gặp vấn đề với việc chạy về hỗ trợ? Chấp nhận, nhưng hai nhà vô địch châu Âu Xabi và Busquets, những người sở hữu phẩm chất giống với Thiago, cũng tương tự như vậy. Tôi không nghĩ vấn đề của PSG nằm ở vị trí tiền vệ phòng ngự.

Hãy nói về Rabiot. Cậu ấy là một tiền vệ trung tâm, người thoải mái khi chơi ở vị trí tiền vệ phòng ngự hơn là tiền vệ sáng tạo. Kể cả khi cậu ấy chơi với vai trò thiên về con thoi hơn là tiền vệ phòng ngự. Khi bạn muốn chơi với những vị trí tiền vệ phòng ngự, sáng tạo và con thoi cố định, Rabiot sẽ đối mặt với một vấn đề. Cậu ấy sẽ phải chạy, chạy, chạy và không được chơi ở một vị trí cố định [Rabiot phải chạy quá nhiều ở vị trí tiền vệ con thoi]. Và vấn đề còn lớn hơn khi cậu ấy phải chơi với lưng quay về các tình huống bóng.

Rabiot không thích chơi với vai trò tiền vệ phòng ngự, cậu ấy thích chơi với vai trò con thoi hơn, nhưng tôi thì ngược lại. Đó là lý do vì sao sau khi bị Real Madrid loại, tôi nói với Rabiot rằng cậu ấy sẽ chơi ở vị trí tiền vệ phòng ngự.

Ở vị trí đó, cậu ấy sẽ được đối mặt với các tình huống bóng và hoán đổi vị trí với Verratti. Cậu ấy thi đấu tốt hơn trong những điều kiện như vậy. Với những cầu thủ nhất định, bạn không thể áp đặt một ý tưởng độc đoán. Bạn cần phải thích nghi với những phẩm chất của họ để [họ] vượt qua bản thân và có thêm nhiều tính cạnh tranh. Lassana Diarra? Cậu ấy cập bến vào đầu tháng Một, sau khi chơi bóng sáu tháng cho một giải đấu thấp hơn, và cậu ấy cần thời gian để điều chỉnh bản thân về cấp độ cao hơn.

Pep nói với tôi về một yếu tố cốt lõi năm ngoái. Để vô địch Champions League, Barca phải trải qua hai thời khắc quyết định trong lịch sử. Bàn thắng của Bakero vào lưới Kaiserlautern [bàn thắng vào năm 1991 cứu cho Barcelona khỏi bờ vực bị loại ở Champions League, và họ đã lên ngôi vô địch sau đó vài tháng] và bàn thắng của Iniesta vào lưới Chelsea. PSG thiếu những bàn thắng như vậy!

Bàn thắng này đã có thể đến trong trận thua 6-1 trước Barcelona. Có thể đó là thời khắc để chạm đến đỉnh cao và vươn lên một nấc thang mới. Hay ở mùa giải này, trước Real Madrid. PSG thiếu đi những trận đấu ấy, những thời khắc ấy để có thể tiến về phía trước. Có một “bàn thắng của Bakero”. Kể cả khi đối thủ yếu hơn hay không xứng đáng chiến thắng đi nữa. Nhưng với khoảnh khắc “bam” đó, khi bạn ghi bàn, định mệnh của bạn sẽ thay đổi.

Để trở thành một đội bóng vĩ đại, ai cũng phải trải qua chuyện này. Đội bóng duy nhất không cần đến chúng bởi vì họ đã sống đủ lâu để tự chiêm nghiệm được điều đó là Real Madrid. Năm nay, chúng tôi đã trải qua những thời khắc mà mọi chuyện lẽ ra đã có thể thay đổi. Đó là tại Bernabeu khi Real đã rất chật vật. Chúng tôi có thể cảm nhận được điều đó. Chúng tôi còn thảo luận trước trận đấu: “Real cần phải chật vật thì mới thua.” Mục tiêu của chúng tôi là khiến cho họ phải chật vật và khiến họ không thể vượt qua những khoảnh khắc ấy mà vẫn còn lành lặn được. Tung ra một đòn chí mạng tại thời khắc họ gặp khó khăn nhất. Chúng tôi đã có cơ hội khi tỉ số đang là 1-1. Vào lúc đó, tôi cảm thấy rất điềm tĩnh, bởi vì chiến thắng đã có vẻ dễ dàng.

Thế nhưng, và chúng tôi cũng đã nói với nhau trước đó, cần phải cẩn thận vào lúc bắt đầu và kết thúc của các hiệp đấu, bởi vì đó là khi họ thức tỉnh. Và với trận đấu đó, điều chúng tôi không muốn nhất đã xảy ra. Ở những phút cuối của hiệp một khi chúng tôi bị thổi một quả penalty và họ gỡ hòa. Trong hiệp hai, khi chúng tôi không phát huy tối đa lợi thế của mình ở thời điểm thuận lợi nhất. Và về cuối trận, họ tận dụng điều đó và vươn lên dẫn trước. Chúng tôi không thể ghi bàn khi cơ hội đến và chúng tôi không chịu đựng đủ tốt khi cần. Nếu họ nâng tỉ số lên 2-1, bạn cần phải thu mình chịu đựng cho đến cuối trận, cố gắng, ráng níu giữ, chịu đựng, chịu đựng, chống trả và làm tất cả những gì mình có thể để giữ vững tỉ số.

Tất nhiên, lượt về là một câu chuyện hoàn toàn khác vì Real hành quân đến sân của chúng tôi trong một vị thế vô cùng thuận lợi. Chúng tôi cần một trận đấu điên loạn, nhưng không thể. Có thể bởi vì tôi đã sử dụng những cầu thủ giúp chúng tôi kiểm soát trận đấu, thay vì đẩy nhanh nhịp độ hết mức có thể. Vào lúc đó, tôi đã không lèo lái được đội bóng. Tôi đưa cầu thủ ra sân để kiểm soát những thời khắc căng thẳng đó, nhưng trận đấu đó cần điều gì đó khác.

15 phút đầu, tôi nói với trợ lý của mình là Carcedo rằng như vậy vẫn chưa đủ. Với một trận đấu đối đầu với Real, chúng tôi cần sự phấn khích như năm ngoái – chúng tôi cần phải đập tan mọi thứ. Và với sự phấn khích đó, Real sẽ sợ hãi. Chúng tôi đã có cảm giác đó tại Bernabeu, nhưng lượt về thì không.

 

Leave a Reply

*