Marcelo và Real Madrid đã tìm đến nhau như thế nào?

Như vậy là Marcelo đã ở Real Madrid được 12 năm, khoảng thời gian đáng nể với những ai từng chơi ở đội bóng Hoàng Gia Tây Ban Nha. Từ một hậu vệ vô danh, Marcelo đã dần khẳng định được tên tuổi của mình để trở thành hậu vệ cánh xuất sắc nhất thế giới.

Hãy cùng xem nên bắt đầu như thế nào. Marcelo đã để cho một người đàn ông đáng kính thay đổi được cuộc đời của mình. Nhưng đồng thời anh cũng nhớ về những bậc tiền bối trước đó là Ronaldo và Romario cùng với một chiếc xe Wolkswwgen màu cam.

Khi đó Marcelo mới lên 6 tuổi, chúng bạn cùng trang lứa trong khoảng thời gian này đã nghỉ hè từ lâu. Nhưng Marcelo vẫn ở đó, anh vẫn đều đặn thức dậy vào mỗi buổi sáng hằng ngày, anh hứng thúc với việc chơi bóng dọc quanh những bãi biển ở thành phố Botafogo. Bãi biển Rio, một bãi biển đẹp với nước xanh biếc, và đó cũng là nơi mà rất nhiều cầu thủ đã từng chơi bóng. Anh vẫn nhớ cái công viên nhỏ ngày đó, ở đó có một sân Futsal để Marcelo tập luyện những kỹ nghệ cơ bản, một khu vui chơi lý tưởng giành cho đám trẻ em. Anh còn nhớ như in hình ảnh một ông bão bán xăng dầu gần đó rất khoái việc hét vào tai những khách mua xăng rằng : Một Đô La ! Một Đô La….

Ông ấy cũng hành luôn nghề trông xe với mức giá chỉ vỏn vẹn 1 đô. Nhưng có một cái mùi mà Marcelo sẽ không bao giờ quên đó chính là cái mùi của đất, có một ống thoát nước bị vỡ, nước hòa trộn vào với đất và phát đi một mùi lạ lùng khiến Marcelo không bao giờ quên, nó xộc thẳng vào mũi của anh mỗi khi anh và chúng ban đến chới bóng tại sân này. Mỗi ngày bước vào khu vực của công viên, Marcelo cũng đều cảm thấy hương thoang thoảng của mùi đất đó. Khoảng sân mà Marce vẫn chơi bóng hằng ngày vốn dĩ là của Botafogo. câu lạc bộ đã bỏ hoang khoảng sân này trong vòng nhiều năm và không đả động gì đến. Có hôm khoảng sân này rất đông người nhưng khi nào vắng thì nó vắng còn hơn cả chùa bà đanh. Bên cạnh cái mùa khó tả của đất, thứ mà Marcelo nhớ đến nhất chính là trái bóng mỗi khi nó đến chân của anh.. Mỗi lần chạm vào nó, Marcelo mô tả rằng anh như được tái sinh lần thứ 2 vậy. Thậm chí Marcelo có thể chơi bóng một mình mà chẳng cần đến người chơi cùng mình.

Anh cực kỳ yêu thích việc vẽ chân dung những danh thủ lên trên tường ở kỳ World Cup 1994. Anh và đám bạn của mình rất hôm mộ Ronaldo. đó như là một hình mẫu cầu thủ mà mọi cậu bé Brazil đều khát khao trở thành. Với riêng Marcelo anh còn hâm mộ cả người đàn anh Romario nữa. Có lần, Marcelo rất ấn tương với bức ảnh của thần tượng Romarrio trên trang nhất của một tờ báo nọ. Đó là hình arnnh Roma nhao ra cửa kính ô tô đem vẫy lá cờ Brazil, và Marcelo ảm thấy cực kỳ tự hào trong khoảnh khắc tuyệt vời đó, anh tự nhủ với bản thân mình rằng rồi cũng sẽ có một ngày mình cũng sẽ làm được điều gì đó đáng tự hào như thế.

Năm ấy, thật sự là một cơn sốt bóng đá với toàn bộ người dân của Brazil. Dẫu biết quốc gia này vẫn được gọi là cái nôi của bóng đá. Nhưng thật không thể tin được khi mà vẫn có đến 200 triệu người dân của xứ Samba thực sự muốn trở thành một cầu thủ chơi bóng chuyên nghiệp.

Người ông của Marcelo đã hi sinh tất cả mọi thứ để nhìn thấy cháu trai mình được chơi bóng. Với Marce thì ông luôn là người quan trọng bậc nhất dẫu có điều gì xảy ra. Ông của Marcelo cứ ngỡ giống như một diễn viên điện ảnh vậy. Ông luôn đeo một cái kính cực ngầu với râu quai nón. Và ông luôn có một câu cửa miệng khiến nhiều người phải nể phục:” Này tụy mày, tao chẳng bao giờ có lấy nổi một đồng đô la nào trong người cả. Nhưng hãy nhìn tao mà xem tao thực sự là một người hạnh phúc nhất trên thế gian.”

Marcelo trong những năm đầu ở Real Madrid

Trên chiếc xe cà tàng Wolkswagen cũ kỹ, chiếc xe thuộc dạng không có giá ở Brazil ngày ấy. Nhưng đó là chiếc xe vô giá với Marcelo, bởi hằng ngày anh đều ngồi trên nó và được ông trở đến sân tập . Nhưng sau đó việc phát triển tài năng khiến Marcelo phải thi đấu xa nhà đến hàng trăm cây số, chiếc xe cũ kỹ ấy không đủ ngon nghẻ để đồng hành cùng Marcelo hằng ngày trên một đạon đường xa đến như thế. Và thê là ông của Marcelo đã phải bán chiếc xe ấy đi để giành tiền cho anh đi xe Bus. Chiếc xe ấy là thứ tài sản quý giá nhất mà ông của Marcelo có.

Nhưng ông không bao giờ cảm thấy tiếc vì ông hiểu rằng một ngày nào đó đứa cháu trai mà ông kỳ vọng sẽ trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Ông luôn động viên Marce rằng:” Cháu luôn là cầu thủ xuất sắc nhất của bóng đá Brazil. Chẳng một gã nào có thể ngăn cản cháu được”. Với ông, Marcelo luôn đúng và ông yêu thương người cháu của mình vô điều kiện. Ông luôn bắt cha của Marce đến sân để xem những trận đấu của anh. Nhiều khí Marcelo chơi dở tệ nhưng với ông điều đó chẳng bao giờ có nhiều ý nghĩa. Ông luôn nghĩ một này nào đó, Marcelo có để đạt đến đẳng cấp như của Ronaldo.

Khi Marcelo tròn 15 tuổi, anh được đôn lên chơi cho vị trí trong đội trẻ trong đội hình của Fluminese. Trung tâm huyến luyện cách nơi ở của Marcelo lên đến nửa ngày đi đường. Điều này buộc anh phải ở lại ký túc của đội bóng, và mỗi tối thứ 7 hàng tuần, ông của Marcelo lại lên đón anh về nhà bằng chiếc xe cà tàng màu da cam dó. Đó thực sự là một khoảng thời gian khó khăn của Marcelo, việc di chuyển quá nhiều khiến anh như bị kiệt sức, anh không được trọng dụng và bị loạt khỏi đội hình chính, anh có cảm giác như mình là một gã tay sai của bóng đá. Cứ đến cuối tuần, Marcelo lại luru thủi tập luyện một mình, trong khi đám bạn đồng trang lứa với anh đi du lịch và đến những buổi tiệc.

Dù hăng say tập luyện nhưng Marcelo khi đó vẫn chưa được trọng dụng, Anh muốn bỏ cuộc và nói với người ông của mình rằng, anh sẽ về nhà và từ bỏ đội bóng. Và ông của anh khi nghe được tin này gần như đã khóc nấc lên, Marcelo khi chứng kiển cảnh đó lập tức từ bỏ ý định ngu xuẩn đó. Anh quyết tâm bám trụ lại đội bóng và sẽ chiếm lấy vị trí chính thức. Bởi nếu không cố gắng thì sẽ phụ sự hi sinh của người ông. Năm 16 tuổi, cuối cùng Marcelo sau bao nhiêu nỗ lực và cố gắng đã được thi đấu trong đội hình chính của Fulminese. Năm 18 tuổi, Marce bắt đầu được các đạ gia Châu Âu chú ý và Seviila ở Tây Ban Nha là đội đang rất khao khát có được chữ ký của Marcelo. Nhưng rồi 1 tuần sau đó, một nhà tuyển trạch người Tây Ban Nha đã hỏi rằng Marcelo có muốn đến Real Madrid chơi bóng hay không. Dĩ nhiên Maarrce không ngần ngại nói là có.

Tập luyện với R.Carlos

Và thế là một cuộc hẹn được diễn ra, anh đến khách sạn gặp một người đàn ông mặc Vest sáng láng, nhưng chẳng có danh thiếp hay thẻ tên gì chứng minh rằng anh ta là người của Real Madrid. Marcelo đợt đó vẫn bán tin bán nghi bởi anh ta hỏi đủ Marcelo hàng đống chuyện mà chàng trai tóc xù vẫn chẳng thể nào nhớ nổi tên của gã. Sau đó, có một cuộc gọi nhắn Marcelo lến Madrid- Tây Ban Nha để kiểm tra sức khỏe. Maracelo ngày ấy vẫn chẳng hề hay biết Champions League là gì. Bởi gia đình của cậu nghèo như bao gia đình lao động khác ở đất nước Brazil. Ngày ấy muốn xem Champions League, một giải đấu cao cấp phải trả một khoản tiền vô cùng đắt đỏ, gia đình Marcelo không đủ sức để mua những thứ xa xỉ như thế khi mà cả gia đình anh ăn còn không đủ.

Mãi đến khi sang Châu Âu và xem giải đấu này một cách vô tư, Marcelo mới cảm thấy mình sẽ được chơi ở một giải đấu lộng lẫy đến như vậy. Những ánh đèn sân cỏ hay mặt cỏ đều khác xa với những gì anh từng thấy ở Brazil. Marcelo ra mắt những người măc vest đen ở Real, anh ký vào một đống giấy tờ mà anh chẳng cần quan tâm xem chúng có phải là thật hay không. Và cũng khá may mắn, anh đã là người của Real Madrid chứ không phải là một tập đoàn buôn người nào đó. Gia đình và đặc biệt là người ông của anh vẫn không tin đứa cháu của mình gia nhập Real. Chỉ sau khi tin tức về anh xuất hiện trên một bản tin thì họ mới tin cậu nhóc bé bỏng của mình đang chơi cho một đội bóng xuất sắc nhất thế kỷ 20.

1 Marcolo của ngày nay

Ngày đầu tiên đến Madrid chơi bóng, Marcelo vào phòng thay đồ với sự bỡ ngỡ và rụt rè. Anh nhận ra quá trời những người mà trước đó anh chỉ biết họ qua tivi. Những Raul, Carlos hay Ronaldo… đang hiển hiện đứng trước mặt của anh. Ở Real Madrid theo Marcelo mô tả vốn không có chuyện ma mới bắt nạt ma cũ. Và Roberto Carlos là một người đàn ông tuyệt vời, anh đã dìu dắt Marcelo trong những ngày đầu tiên của cậu nhóc ở câu lạc bộ. Trong lễ giáng sinh đầu tiên ở Tây Ban Nha. Marcelo chỉ đồng hành với người vợ của mình, anh được Carlos gọi điện và mời dự một bữa tiệc tại gia. Với Marcelo, Carlos quả là một người đàn ông đích thực.

Và Carlos thực sự là một hình mẫu hòa hảo với Marcelo trên cả sân cỏ. Anh ấy cứ như một con thú hoang vậy, lên công về thủ mà không biết mệt. Marcelo cũng rất yêu mến Canavaro, người đã giúp đỡ anh rất nhiều khi anh mới đến đây, Thật tuyệt vời, có Canavaro ở phía sau, Marcelo thoải mái dâng lên tham gia tấn công một cách tự do. Nhưng luật mà anh ấy đưa ra mới Marce là lên tham gia tấn công được thì cũng phải lùi về cho bằng được. Và nếu không được, thì đã có anh ấy ở phía sau. Canavaro quả là một trung vệ tuyệt vời.

Đến bây giờ với Casemiro, Marcelo cũng vẫn có thể chơi như thế miễn là anh muốn, Case sẵn sàng bọc lót phí sau. Mùa bóng đầu tiên khép lại, Real Madrid muốn Marcelo đi tu nghiệp để tích lũy thêm kinh nghiệm. Marcr hiểu rõ điều đó, rằng việc này không có gì là xấu cả, nhưng ở Real Madrid đôi khi việc ra đi sẽ là một sự lựa chọn tồi tệ khiến bạn không còn đường về sau này. Marcelo quyết định không ký vào mớ giấy tờ thi đấu dưới dạng cho mượn đáng nguyền rủa ấy. Anh cương quyết ở lại Real Madrid và sẽ phát triển kỹ năng, tích lũy kinh nghiệm dần dần. Khi Roberto Carlos rời Real Madrid cuối năm đó, Marcelo đã được thi đấu nhiều hơn ở mùa giải sau đó, và thể là chàng hậu vệ nhỏ bé đã bắt đầu cất cánh sự nghiệp của mình./

 

Leave a Reply

*