Fabio Cannavaro siêu trung vệ chưa tìm thấy truyền nhân!

Fabio Cannavaro được đánh giá là một trong những hậu vệ vĩ đại nhất mọi thời đại và đến bây giờ, chưa ai có thể đạt đến trình độ của anh.

Đôi nét về Fabio Cannavaro

Fabio Cannavaro, cựu cầu thủ người Ý sinh ngày 13 tháng 9 năm 1973. Anh đang là HLV của CLB Quảng Châu Evergrande. Anh bắt đầu sự nghiệp của mình tại Napoli trước khi trải qua bảy năm tại Parma, NƠi mà anh đã giành được hai danh hiệu Coppa Italia, Supercoppa Italiana 1999 và UEFA Cup 1999. Sau khi ở Internazionale và Juventus, anh ấy đã chuyển (cùng với HLV Fabio Capello) từ Juventus sang Real Madrid vào năm 2006, nơi đây anh có vô địch La Liga vào năm 2007 và 2008. Sau khi trở lại Juventus trong một mùa giải năm 2009, anh gia nhập Al-Ahli tại Dubai, nơi anh đã giã từ bóng đá vào năm 2011 sau một mùa giải đầy chấn thương.

Sau khi nghỉ hưu, Cannavaro trở thành thành viên ban huấn luyện của Al-Ahli, đáng chú ý là đại sứ toàn cầu và giám đốc kỹ thuật từ 2011 đến 2013, và làm trợ lý huấn luyện viên từ 2013 đến 2014. Vào tháng 11 năm 2014, ông được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng của Câu lạc bộ Trung Quốc Quảng Châu Evergrande. Vào ngày 9 tháng 6 năm 2016, anh đã ký hợp đồng với câu lạc bộ Trung Quốc hạng hai là Tian Quanjian làm quản lý. Anh trở lại Quảng Châu Evergrande vào năm 2017.

Cannavaro cũng đã đạt được thành công với đội tuyển quốc gia Ý. Anh đã cùng đội tuyển Ý đã giành chức vô địch U21 Châu Âu vào năm 1994 và 1996. Sau khi có được trận đấu đầu tiên ở đội tuyển cấp cao vào năm 1997, anh ấy đã giúp đội tuyển quốc gia của mình vào trận chung kết UEFA Euro 2000. Cannavaro cùng Italia giành chiến thắng tại FIFA World Cup 2006 tại Đức và được những người ủng hộ Ý tặng cho biệt danh “Il Muro di Berlino” (“Bức tường Berlin”). Anh được trao Quả bóng bạc World Cup 2006.

Vào năm 2009, Cannavaro đã vượt qua Maldives khi trở thành cầu thủ khoác áo nhiều nhất trong lịch sử ĐT Italia. Anh đã từ giã ĐT quốc gia vào ngày 25 tháng 6 năm 2010 sau khi Ý không đủ điều kiện cho vòng loại trực tiếp của World Cup 2010. Tổng cộng, anh đã đại diện cho Ý tại bốn World Cup, hai Giải vô địch châu Âu UEFA, Thế vận hội mùa hè 1996 và Cup Confederations FIFA 2009.

Cannavaro được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới FIFA năm 2006 và đã giành giải thưởng Ballon d’Or năm 2006, điều này khiến anh trở thành hậu vệ duy nhất giành được giải thưởng trong một thập kỷ và chỉ là người thứ ba mọi thời đại sau Franz Beckenbauer và Matthias Sammer. Năm 2006 và 2007 Cannavaro được bình chọn vào FIFA World XI. Năm 2007, anh nằm trong danh sách sáu cầu thủ Laureus World Sportsman of the Year.

Thời gian bắt đầu sự nghiệp

Khi còn trẻ, Cannavaro đã chơi cho một đội từ Bagnoli trước khi nhanh chóng được các tuyển trạch viên của Napoli phát hiện. Cannavaro đã được theo dõi các thần tượng như Diego Maradona và Ciro Ferrara thi đấu tại Napoli. Sau đó, anh gia nhập đội trẻ của câu lạc bộ, ban đầu chơi ở vị trí tiền vệ như thần tượng Marco Tardelli, trước khi huấn luyện viên trẻ của đội chuyển anh sang vai trò trung vệ. Anh đã nổi tiếng khi trong một buổi tập tại Napoli, Fabio trẻ tuổi đã tạo ra một thử thách trượt mạnh mẽ trên Maradona, người lúc đó là ngôi sao không thể tranh cãi của câu lạc bộ, để từ chối anh. Thử thách khó khăn đã chọc giận đồng đội và nhân viên tại Napoli. Tuy nhiên, chính Maradona đã bảo vệ cầu thủ đầy triển vọng và khuyến khích anh ta chơi theo cách anh ta muốn, và Cannavaro được tặng một đôi giày làm kỷ niệm sau buổi tập.

Sự tiến bộ của Cannavaro với tư cách là một cầu thủ đến nỗi anh ấy sớm trở thành thành viên của đội một cùng với một số thần tượng thời thơ ấu của anh ấy. Trận ra mắt của Cannavaro tại Serie A diễn ra vào ngày 7 tháng 3 năm 1993, tại Torino, trong trận thua 4 – 3 trước Juventus. Là một trung vệ cùng với Ferrara, anh sớm thể hiện sự dự đoán, xử lý, phân phối và khả năng bắt đầu các lối chơi tấn công sau khi giành lại quyền sở hữu. Anh ấy đã ghi bàn thắng đầu tiên trong sự nghiệp tại San Siro, trong trận gặp Milan, vào ngày 8 tháng 1 năm 1995. Tuy nhiên, bất chấp màn trình diễn đầy hứa hẹn của mình, hậu Maradona Napoli đang rất cần tiền và sớm buộc phải bán Cannavaro cho Parma, nơi Cannavaro giành Cup UEFA và Coppa Italia, và được mệnh danh là Người bảo vệ của Serie A của năm. Cannavaro ở lại Napoli cho đến năm 1995, kiếm được gần 60 lần ra sân cùng câu lạc bộ, ghi được một bàn thắng.

Gây dựng tên tuổi ở Parma

Cannavaro đã được bán cho Parma vào mùa hè năm 1995 và trong mùa giải đầu tiên, anh ngay lập tức trở thành người thường xuyên ở đội một, ghi bàn một lần trong 29 lần ra sân ở giải đấu. Anh ấy sẽ không chỉ giành được những danh hiệu với câu lạc bộ, mà còn đạt được một số thành tích cá nhân, được đặt tên là đội trưởng của đội. Cũng tại Parma, anh đã gặp Gianluigi Buffon và Lilian Thuram, những người không chỉ tạo thành một trong những đơn vị phòng thủ chặt chẽ nhất của châu Âu với Cannavaro, mà còn trở thành một trong những người bạn thân nhất của anh trong bóng đá. Những cầu thủ khác có mặt trong tuyến sau Parma huyền thoại này là Luigi Sartor, Roberto Mussi, Antonio Benarrivo, Luigi Apolloni và Argentine Néstor Sensini. Cannavaro bắt đầu gặt hái thành công trong thời gian ở Parma. Trong mùa giải đầu tiên của mình, Parma đã bị loại ở vòng hai Coppa Italia, nhưng kết thúc ở vị trí thứ sáu tại Serie A mùa đó, đủ điều kiện cho UEFA Cup.

Parma cũng lọt vào tứ kết Cúp UEFA Cup 1995 – 1996 trong mùa giải đó. Parma kết thúc mùa giải 1996 – 1997 Serie A với tư cách là á quân của Serie A s, cho phép họ đủ điều kiện tham dự UEFA Champions League mùa sau. Parma một lần nữa bị loại ở vòng hai Coppa Italia và ở vòng đầu tiên của UEFA Cup mùa đó. Trong mùa giải 1997 – 1998, Parma kết thúc ở vị trí thứ năm tại Serie A và lọt vào bán kết Coppa Italia, trong khi họ bị loại ở vòng bảng Champions League.

Trong mùa giải thứ tư của mình với câu lạc bộ, Cannavaro đã giành được chiếc cúp châu Âu duy nhất của mình, UEFA Cup, cũng như giành được Coppa Italia. Parma kết thúc mùa giải Serie A ở vị trí thứ tư, một điểm từ Fiorentina ở vị trí thứ ba. Ở mùa giải tiếp theo, anh trai của Fabio, Paolo Cannavaro đã gia nhập đội và hai anh em Cannavaro đã có thể chơi cùng nhau trong hai mùa tiếp theo. Fabio giành danh hiệu Supercoppa Italiana đầu tiên của mình trước nhà vô địch Serie A Milan và Parma kết thúc mùa giải Serie A ở vị trí thứ tư, gắn liền với Internazionale cho vị trí cuối cùng còn lại của Champions League. Tuy nhiên, Parma đã thua 3 – 1 trước Inter trong trận đấu play-off Champions League, không thể vượt qua vòng bảng Champions League. Họ bắt đầu ở vòng loại thứ ba và cuối cùng của Champions League và bị loại bởi Rangers. Họ đã bị loại ở vòng 16 của cả UEFA Cup và Coppa Italia mùa đó. =

Trong mùa giải 2000 – 2001, Cannavaro đã cùng Parma đến trận Chung kết Coppa Italia nhưng họ bị đánh bại bởi Fiorentina. Họ đã bị loại ở vòng ba Cup UEFA mùa đó. Parma cũng kết thúc mùa giải ở vị trí thứ tư trong mùa thứ ba liên tiếp, điều này cho phép họ vượt qua vòng loại Champions League, mặc dù Parma cuối cùng không thể vượt qua vòng loại. Trong mùa giải cuối cùng với Parma, Cannavaro đã giành được danh hiệu Coppa Italia thứ hai, vượt qua Juventus, trong khi Parma bị loại ở vòng 16 Cup UEFA và kết thúc mùa giải Serie A ở vị trí thứ mười. Từ năm 1997, anh bắt đầu kiếm được các cuộc gọi vào đội hình cao cấp của đội tuyển quốc gia do màn trình diễn của anh cho Parma, và anh luôn là một trong những hậu vệ hay nhất ở Serie A. Trong thời gian thi đấu với Parma, Cannavaro đã có hơn 250 lần ra sân thi đấu, ghi năm bàn.

Thời gian thi đấu cho Inter Milan

Vào mùa hè năm 2002, Cannavaro đã gia nhập Internazionale với số tiền 23 triệu euro. Vào thời điểm đó, Parma đang gặp khó khăn về tài chính, trong khi Inter vừa mất một danh hiệu Serie A trong hoàn cảnh kịch tính trước Juventus và đang trong quá trình tái thiết sau bốn năm cằn cỗi và sự ra đi của tiền đạo ngôi sao Ronaldo. Cùng với Francesco Coco và đồng đội cũ của Parma, ông Hernán Crespo, Cannavaro được cho là một trong những gương mặt của một Inter có diện mạo mới HLV Héctor Cúper dẫn dắt.

Anh cùng Inter lọt vào bán kết Champions League 2002 – 2003 và cũng kết thúc với vị trí Á quân tại Serie A. Tuy nhiên, mùa thứ hai của anh ấy không hiệu quả, và anh ấy đã bỏ lỡ một phần lớn do chấn thương. Inter kết thúc thứ tư tại Serie A và lọt vào bán kết Coppa Italia, thua Juventus trên chấm phạt đền. Inter đứng thứ ba tại vòng bảng UEFA Champions League và lọt vào tứ kết UEFA Cup. Sau hai năm gắn bó với câu lạc bộ, anh đã được bán cho Juventus.

Trở thành huyền thoại ở Juventus và Real Madrid

Sau hai năm gắn bó với Inter, Cannavaro đã ký hợp đồng với Juventus . Bà đầm già tiếp tục giành hai Scudetti liên tiếp vào năm 2005 và 2006, mặc dù họ đã bị loại ở vòng tứ kết liên tiếp ở UEFA Champions League. Ở mùa giải trước, anh cũng được ghép với các biểu tượng của câu lạc bộ là Paolo Montero và Ciro Ferrara. Cannavaro cũng giành được bốn giải Oscar del Calcio, Giải bóng đá Ý, cho mùa giải đặc biệt của anh ấy với gã khổng lồ thành phố Turin, giành giải hậu vệ năm 2005, cầu thủ xuất sắc nhất năm 2006 của Ý và cầu thủ 2006 của năm.

Sau World Cup 2006, Juve vướng vào scandal Calciopoli và Juventus bị đẩy xuống Serie B. Vì Juventus không đủ điều kiện để tham dự Champions League, Cannavaro quyết định ra đi. Anh ấy đã theo HLV của Juve, Fabio Capello tới Real Madrid vào mùa hè năm 2006. Trong hai năm giành chiến thắng Scudetto với Juventus, Cannavaro đã có hơn 100 lần ra sân . Vụ chuyển nhượng của anh đã gặp phải sự thất vọng từ những người hâm mộ Juventus.

Real Madrid đã trả 7 triệu euro để ký hợp đồng với Cannavaro. đã trải qua ba mùa giải tại Madrid, giành được danh hiệu Liga 2 lần vào mùa 2006- 2007 và 2007 – 2008, và được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất FIFA năm 2006, cũng giành Quả bóng Vàng 2006.

Trong những mùa giải cuối cùng của anh ấy ở Madrid, đặc biệt là trong mùa 2008 – 2009, anh không thể chống đỡ được những ngôi sao đáng sợ như: Lionel Messi và Fernando Torres. Vào ngày 19 tháng 5 năm 2009, Cannavaro đã xác nhận sẽ trở lại Juventus cho mùa giải 2009 – 2010. Trong trận đấu cuối cùng của anh ấy tại sân vận động Santiago Bernabéu, anh ấy đã được người hâm mộ tặng những tràng pháo tay không ngớt. Vào tháng 4 năm 2013, Cannavaro được Marca đặt tên là một thành viên của “Mười một ngoại binh hay nhất trong lịch sử Real Madrid”.

Ba năm sau khi Cannavaro rời Juventus, và sau khi kết thúc hợp đồng với Real Madrid, vào mùa hè năm 2009, anh quyết định trở lại câu lạc bộ. Cannavaro bắt đầu mùa giải mới rất tốt, hình thành mối quan hệ đối tác phòng ngự tốt với Nicola Legrottaglie, Martín Cáceres, Zdeněk Grygera, Fabio Grosso và đáng chú ý nhất là Giorgio Chiellini, trước thủ môn Gianluigi Buffon. Tuy nhiên, từ Mùa thu trở đi, phong độ của Juventus đã chuyển sang tình trạng tồi tệ hơn. Bị chấn thương một thời gian vào cuối năm 2009, Cannavaro đã phải vật lộn với hình thức của chính mình cả khi trở lại và sau đó, Juventus đã bị loại khỏi Champions League, đứng thứ ba trong nhóm của họ.

Vào tháng 3 năm 2010, mối quan hệ của Cannavaro với những người ủng hộ Juventus, vốn đã mong manh do sự phản bội của câu lạc bộ khi anh rời Real Madrid, đã đạt đến mức thấp nhất mọi thời đại. Trong trận đấu với UEFA Europa League với Fulham, Juventus, người đã giành chiến thắng ở trận lượt đi 3 – 1 trên sân nhà.

Câu lạc bộ kết thúc mùa giải ở vị trí thứ bảy, chỉ được tham dự Europa League, kết thúc tồi tệ nhất Serie A trong một thập kỷ. Juventus sau đó đã xác nhận hợp đồng của Cannavaro sẽ không được gia hạn. Màn trình diễn của anh ấy đã trở nên không đáng tin cậy, đến nỗi câu lạc bộ quê hương của anh ấy đã không cố gắng ký hợp đồng với anh ấy, mặc dù Cannavaro bày tỏ mong muốn được gia nhập câu lạc bộ trong hơn một lần.

Sự nghiệp với đội tuyển quốc gia Italia

Tại Euro 2000, dưới sự quản lý của Dino Zoff, Cannavaro đã có một giải đấu mạnh mẽ, chơi ở vị trí trung vệ cùng với Alessandro Nesta, Mark Iuliano hoặc Paolo Maldini . Hàng phòng ngự của Ý chỉ để thủng lưới hai bàn trên đường tới trận chung kết: một trước Thổ Nhĩ Kỳ và một trước Thụy Điển, cả hai ở vòng bảng, giữ tổng cộng ba trận sạch lưới. Azzurri lọt vào trận chung kết sau khi đánh bại Hà Lan trên chấm phạt đền sau trận hòa không bàn thắng trong thời gian quy định. Ý đã dẫn đầu nhà vô địch thế giới khi đó Pháp 1 – 0 sắp bước vào phút bù giờ. Tuy nhiên, Sylvain Wiltord gỡ hòa ở phút bù giờ cuối cùng, và bàn thắng vàng ngoài giờ của David Trezeguet đã mang lại cho Pháp danh hiệu. Cannavaro được bầu làm một phần của Đội Giải đấu cho màn trình diễn của mình.

Tại World Cup 2002, dưới thời huấn luyện viên Giovanni Trapattoni, Cannavaro được cho là đã nắm giữ hàng phòng ngự gần như một tay sau khi đối tác phòng ngự thông thường của anh là Alessandro Nesta bị chấn thương trước Croatia. Chấn thương này, cùng với một số lỗi của các quan chức trận đấu, đã giáng một đòn nặng nề vào cơ hội vô địch World Cup của Ý; phe đã phụ thuộc rất nhiều vào mối quan hệ đối tác của Cannavaro, Nesta trong phòng thủ trung tâm. Marco Materazzi, người phụ nữ cho Nesta, đã trình diễn những màn trình diễn dưới tiêu chuẩn thông thường của mình. ĐT Italia bị loại bởi chủ nhà Hàn Quốc.

Sau khi Maldives giải nghệ,, lần đầu tiên anh làm đội trưởng đội tuyển Ý trong trận thua 1 – 0 trước Slovenia tại Trieste vào ngày 21 tháng 8 năm 2002. Sau đó, anh chính thức được bầu chọn là đội trưởng của Ý trong một trận đấu vòng loại UEFA Euro 2004 trên sân khách vào ngày 7 tháng 9, trong đó Ý thắng 2 – 0. Trong vòng loại của Ý với Serbia và Montenegro ở Napoli, vào ngày 12 tháng 10, anh ấy đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt trên sân, nơi anh ấy mặc màu áo địa phương.

Cannavaro đã ghi bàn thắng quốc tế đầu tiên vào ngày 30 tháng 5 năm 2004, trong chiến thắng 4 – 0 trước Tunisia, ở Tunis. Euro 2004, được tổ chức bởi Bồ Đào Nha, hóa ra là một sự thất vọng. Cannavaro nhặt thẻ vàng trong hai quốc gia của mình, hai trận hòa mở màn với Đan Mạch (0 – 0) và Thụy Điển (1 – 1), buộc anh phải ngồi ngoài trận đấu cuối cùng của nhóm. Ý đánh bại Bulgaria 2 – 1, nhưng không thể vượt qua về hiệu số bàn thắng.

Cannavaro mang băng đội trưởng của đội tuyển Ý trong suốt World Cup 2006 dưới thời HLV Marcello Lippi. Một trong những màn trình diễn quan trọng của anh là chiến thắng trong hiệp phụ khi Ý thắng 2 – 0 trước chủ nhà Đức trong trận bán kết của giải đấu. Cannavaro đã vượt qua Per Mertesacker để ngăn cản tình huống ăn bàn mười mươi. Cannavaro đã nâng cúp vô địch World Cup vào ngày 9 tháng 7 năm 2006, đúng trận 100 của anh ấy với ĐT Ý. Cannavaro đã không nhận một thẻ vàng hoặc đỏ trong suốt 690 phút anh chơi trong giải đấu. Màn trình diễn phòng thủ của anh ấy trong trận chung kết mang lại cho anh biệt danh “Bức tường Berlin”, vì trận chung kết được chơi ở Berlin.

Cùng với thủ môn Gianluigi Buffon, Cannavaro đã chơi từng phút trong mỗi trận đấu ở giải đấu cho Ý, hoàn thành 211 đường chuyền. Ngay cả khi đối tác phòng ngự thông thường Alessandro Nesta bị chấn thương, hàng phòng ngự của Ý giữ kỷ lục 5 trận giữ sạch lưới và chỉ để thủng lưới hai bàn trong toàn bộ giải đấu: một bàn thắng vào lưới Mỹ và một quả phạt đền của Zinedine Zidane trong trận chung kết chống Pháp.

Cannavaro đã được trao danh hiệu Quả bóng Vàng năm 2006 và Cầu thủ xuất sắc nhất FIFA năm 2006. Anh nằm trong đội hình xuất sắc nhất FIFPro và Đội UEFA của năm.

Những danh hiệu có được

Parma

– Vô địch UEFA Cup: 1998–99

– Vô địch Coppa Italia: 1998–99, 2001–02

– Vô địch Supercoppa Italiana: 1999

Real Madrid

– Vô địch La Liga (2): 2006–07, 2007–08

ĐT Italy

– Vô địch U21 Châu Âu 1994, 1996

– Vô địch FIFA World Cup : 2006

Cá nhân

– Cầu thủ xuất sắc nhất giải U21 Châu Âu: 1996

– Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của FIFA: 2006

– Ballon d’Or: 2006

– FIFA World Cup 2006: Quả bóng bạc

– Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới: 2006

– Cầu thủ xuất sắc nhất năm: 2006

– Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Ý: 2006

– Hậu vệ xuất sắc nhất Serie A : 2005, 2006

– Đội UEFA của năm: 2006

– Nhóm ESM của năm: 2004 – 2005

– Ngôi đền huyền thoại bóng đá Ý: 2014.

 

Leave a Reply

*