Edgar Davids: Nhật kí ngày còn ở Barcelona.

Dù cách chơi của anh luôn đi trái với những gì mà Cruyft và sau này là Guardiola xây dựng tại Barca, anh đã bổ sung cho Barca điều mà họ còn thiếu. Với Davids đã ở phía sau, tuyến phòng ngự của Barca như có thêm một lớp hộ vệ và việc chuyển quả bóng từ tuyến dưới lên tuyến trên cũng đơn giản hơn.

Có quá nhiều những câu chuyện đã từng được kể về cái cách mà những người Hà Lan gây ra ảnh hưởng cho sự phát triển của Barca. Sự vĩ đại của Johan Cruyft vẫn còn tồn tại quanh quẩn La Masia và Nou Camp. Phát kiến của Cruyft đã tạo ra một ảnh hưởng vô hạn lên cái việc giúp văn hóa của Hà Lan hòa làm một với nền văn hóa của Barcelona. “Hãy đối xử với quả bóng như đối xử với một người ban.” Triết lý của Cruyft đã được hậu bối của ông-Pep Guardiola kế thừa.

Trước cái thời của Pep, thế hệ 1992 vô địch châu Âu của Cruyft đã tạo ra chuẩn mực đầu tiên về lối chơi kiểm soát bóng, nơi mà Ronald Koeman là một hạt nhân không thể thay thế. Thứ bóng đá ấy đã thổi hồn cho một cuộc cách mạng của Barcelona sau này. Louis Van Gaal đã tiếp tục cuộc cách mạng trước khi hậu bối Frank Rijakkard tiếp tục công cuộc Hà Lan hóa Barca. Và để hoàn thiện chuyện đó, ông đã đem về một người Hà Lan khác: Edgar Davids.

Nhìn lại mùa đông của cái năm 2003/2004, chẳng ai nghĩ rằng sau đó một thập kỉ, Barcelona lại có thể chạm tới thành công tột cùng. Trước khi ma thuật của Ronaldinho dẫn lối Barca đến cúp tai voi năm 2006, và cũng trước cả khi Xavi và Iniesta trở thành cảm hứng cho lối chơi của toàn đội, Barcelona sa trong vũng lầy của thất vọng và bị phủ mờ bởi Galaticos của Real Madrid và một Valencia đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Barca đã bắt đầu mùa giải 2003/2004 với thất bại tủi hổ trước Real Madrid, và khi hết lượt đi của giải đấu, họ chỉ đứng thứ 7. Áp lực đổ dồn xuống Rijkaard. Trên lý thuyết, Barca có một đội bóng với nhiều cái tên giỏi. Những cá nhân tuyệt vời như Xavi và Ronaldinho, phía sau là một chàng trai Puyol đầy nhiệt huyết, và hai mũi giáp công tuyệt vời là Kluivert và Saviola. Nhưng đội bóng vẫn chưa tìm được một sự cân bằng.

Những cựu binh như Luis Enrique và Phillip Cocu đã luống tuổi và họ chẳng còn đủ nhanh nhẹn để giúp cho Barca có thể tổ chức lối chơi bóng kiểm soát ưa thích của mình. Ronaldinho và Luis Garcia luôn phải lùi về rất sau để có thể nhận bóng, còn Xavi thì luôn trong tình trạng bị đói bóng và chẳng thể giúp toàn đội điều tiết được thế trận.

Trong lúc ấy, Edgar Davids cũng đang trải qua những tháng ngày khó khăn của bản thân mình tại Juventus. Sau 6 mùa giải chói sáng cùng đội chủ sân Stade Delle Alpi, vị trí của Davids bị trao vào tay Stephen Appiah, một cái tên trẻ và giàu tiềm năng do chính Marcello Lippi chọn lựa. Như một lẽ tất yếu, Davids bỗng dưng trở thành một người thừa với lão bà.

Không được ra sân thường xuyên, Davids như một chú pit bull bị bỏ lồng và chỉ chực chờ một thời điểm thích hợp để chuyển đi. Nhận thấy tiềm năng của bản hợp đồng này, Rijkaard đã quyết định kí với Davids vào giai đoạn mùa đông của mùa giải. Một quyết định bị cho là có phần điên rồ. Trước khi những Neymar và Pogba trở thành biểu tượng của làng túc cầu về cách ăn mặc khác biệt, Davids chính là người đầu tiên đi tiên phong trong chuyện đó. Phong cách ăn mặc hiện đại, cặp kính thể thao màu cam, và những chùm tóc tết lại, Davids không phải một mẫu cầu thủ có cái chất Barca trong người. Một phiên bản đối lập với hậu bối Iniesta, và là một phiên bản đời thực của anh chàng Roy of the Rovers.

Tháng 1, năm 2004, Davids chính thức cập bến Barcelona.

Chú Pitbull Davids như thể được xổ lồng, anh chơi thứ bóng đá đầy nhiệt huyết và giàu năng lượng. Anh gia cố chất thép cho tuyến giữa bằng sự lì lợm và lăn xả của bản thân. Và việc thường xuyên phải nhận thẻ vàng như một cách để các fan của Barca nhớ đến anh nhiều hơn, dù Davids chỉ ở lại Catalonia trong thời gian rất ngắn.

Dù cách chơi của anh luôn đi trái với những gì mà Cruyft và sau này là Guardiola xây dựng tại Barca, anh đã bổ sung cho Barca điều mà họ còn thiếu. Với Davids đã ở phía sau, tuyến phòng ngự của Barca như có thêm một lớp hộ vệ và việc chuyển quả bóng từ tuyến dưới lên tuyến trên cũng đơn giản hơn.

Khi Xavi được giải phóng khỏi vai trò của một người thu hồi bóng, anh ta cũng được tự do phát triển tư duy kiểm soát bóng và điều tiết thế trận. Với Davids, Ronaldinho cũng chẳng phải lùi quá sâu mà anh có thể thoải mái nhận bóng ở vùng biên trái và bám sát vào đó như một tiền đạo. Cách chơi ấy là thứ đã theo Ronaldinho trong suốt năm về sau.

Barcelona có những cái tên đạt dẳng cấp về sự tinh tế, nhưng chất thép của Davids đã bổ sung cho họ. Một hàng tiền vệ vốn từng rất mong manh đã trở nên cứng cỏi hơn.

Sau tất cả, sự cống hiến ngắn ngủi của Davids tại Nou Camp rất đáng được ghi nhận. Với danh thủ người Hà Lan, Barca cũng là một trong những kí ức đẹp nhất của đời cầu thủ bởi sau khi rời Tây Ban Nha, ông có thời gian ngắn chơi ở Inter, rồi Ajax, và Spurs, sau đó là Crystal Palace và cuối cùng là Barnet. Tất cả đều là những chuyến phiêu lưu không được ngọt ngào.

Chỉ có đúng 19 trận ra sân cho Barca, nhưng Davids thắng tới 14 trận và thua đúng 2 lần, một đóng góp không phủ nhận được. Tuy nhiên, vai trò của Davids trong việc giúp Barca thay đổi tư duy về cách xây dựng tuyến tiền vệ là thứ ít được người ta công nhận.

Dù Davids chỉ là một gã cameo, nhưng thứ bóng đá anh chơi giúp người ta hiểu rằng, Barca không thể chỉ phát triển tuyến giữa với các nghệ sĩ. Nhiều năm sau, họ có Xavi, Iniesta, Giuly và Deco, những tiền vệ tổ chức tài ba của thế giới, nhưng chơi phía sau họ luôn là những destroyer đúng nghĩa, những người có thể làm nhiệm vụ thu hồi bóng. Bởi trong cái xù xì gai góc của những destroyer luôn toát ra một chút gì đó rất thiện mỹ.

Bốn tháng ngắn ngủi ở Nou Camp, Davids cho người ta thấy tầm quan trọng của một số 6 trong hệ thống tiền vệ. Gần một thập kỉ thành công sau đó của Barca có cống hiến từ Davids, anh thay đổi tư duy về các tiền vệ tại đội bóng này. Anh khiến họ buộc phải đào tạo các tiền vệ có chuyên sâu hơn thay vì biến tất cả các tiền vệ thành những box-to-box.

Nhưng ngoài đóng góp về lối chơi, thứ mà anh đã mang đến cho Barca là thứ sức mạnh về tinh thần. Khi anh đến, Barca dần trở về đúng quỹ đạo mà họ muốn. Xavi và Ronaldinho thì phát triển đến đúng cái tầm mà đội bóng kì vọng. Càng đi vào những tháng cuối của hợp đồng, Davids càng cho thấy đưa anh về Nou Camp là quyết định sáng suốt đến dường nào. Một người đã khởi nguồn cho một sự lột xác về tư duy.

Leave a Reply

*