Chelsea đã từng có một cặp trung vệ siêu hoàn hảo

Khi nhắc đến những cặp trung vệ hoàn hảo nhất của Ngoại Hạng Anh, người ta có thể nhắc đến hàng tá các trung vệ khác nhau, nhưng để mà nhớ đến một bộ đôi trung vệ đạt được những phẩm chất và trạng thái cân bằng thì khó ai qua được John Terry và Ricardo Carvalho. Họ là mẫu trung vệ có phong cách giống hệt nhau, có khả năng cân bằng, tương hỗ, hỗ trợ cho nhau cực tốt. Nhiều người còn cho rằng họ cứ như cái bóng của nhau vậy.

Đôi khi khó có thể thống kê hay đo lường được hiệu quả của sự ăn ý. Ví dụ, không nhiều người sẽ phản đối ý kiến ​​rằng Patrick Vieira và Emmanuel Petit rất quan trọng đối với sự thành công của Arsenal trong thời đại của họ, nhưng quan trọng như thế nào? Bergkamp, ​​Henry, Seaman, Dixon và Adams cũng là những nhân tố chính giúp đội bóng của họ hoạt động như một cỗ máy trơn tru. Thế còn Roy Keane và Paul Scholes của Manchester United, nếu họ thi đấu cùng với nhau khi cả hai đang ở đỉnh cao phong độ thì sao? Liệu họ sẽ giúp MU thành công hơn thời đại của Ronaldo, Rooney, Giggs hay Beckham?

Nhìn vào quan hệ đối tác ở từng tuyến trong bóng đá và đánh giá tầm quan trọng của họ có thể có một chút khó khăn. Cả trong việc ghi bàn hay ngăn cản đối phương ghi bàn, có rất nhiều con số để người ta xác định rõ hơn. Và bộ đôi này chắc chắn là ví dụ tiêu biểu về sự ăn ý giữa 2 trung vệ để tạo thành một lớp phòng ngự “cứng như đá” giúp Jose Mourinho giành danh hiệu đầu tiên của mình ở Chelsea: John Terry và Ricardo Carvalho.

Khi Mourinho cập bến Stamford Bridge, Terry tất nhiên đã là một phần của The Blues, nhưng bằng trí tuệ và mong muốn xây dựng một đội bóng thành công từ những gì người tiền nhiệm của mình là Rarieni để lại, HLV người Bồ đã nhìn ra có một khoảng trống cần được bổ sung ở trung tâm của hàng phòng ngự The Blues bên cạnh người đội trưởng, và nhận ra rằng nếu có thể tìm ra đối tác hoàn hảo phù hợp với phẩm chất của Terry, thì cánh cửa vào khung thành của Chelsea sẽ hẹp hơn bao giờ hết.

Vào cuối mùa giải trước đó, với ánh hào quang lấp lánh của những chiếc huy chương Champions League đeo trên cổ, một số cầu thủ của Porto đã rời khỏi Estádio do Dragão sau khi HLV của họ quyết định đến Tây London, và Ricardo Carvalho là một trong những mục tiêu hàng đầu cho các câu lạc bộ lớn nhất châu Âu.

Trên đỉnh thành công khi giành được chiếc cúp danh giá nhất châu Âu ở cấp độ CLB , hậu vệ này đã nâng cao danh tiếng của mình hơn nữa với một số màn trình diễn xuất sắc tại Euro 2004, giành được một vị trí trong Đội hình của Giải đấu được lựa chọn bởi UEFA. Barcelona, ​​Real Madrid, Inter Milan và Manchester United đều đã được liên hệ với cầu thủ này, nhưng Mourinho biết rằng đây là chàng trai mà ông muốn đem về làm đối tác với Terry tại Chelsea và đã được cấp 25 triệu bảng để đảm bảo thỏa thuận với Porto. Vài năm sau, người ta nhận ra rằng số tiền này bỏ ra vào thời điểm đó đáng đến từng xu.

Đối với nhiều người, màn ra mắt của trung vệ người Bồ Đào Nha không thể nói là hoàn hảo, cũng như đa phần các cầu thủ mới chân ướt chân ráo đến Premier League, Carvalho đã gặp khó khăn trong việc thích nghi với lối chơi ở Anh và bị loại khỏi đội hình chính . Carvalho đã nói với các nhà báo rằng quyết định loại bỏ anh của Mourinho là không thể hiểu được, đã mang lại một phản ứng gay gắt từ Mourinho :”Có vẻ như Carvalho có vấn đề về hiểu biết, có lẽ anh ta nên đi kiểm tra IQ.”

Nhà cầm quân người Bồ cũng phạt Carvalho và loại anh ra khỏi đội hình trong trận đấu sau đó. Tuy nhiên, lệnh trừng phạt dường như có hiệu quả, và vào tháng 9, Trung vệ này đã quay trở lại, lạnh lùng và khôn ngoan hơn . Phong độ của anh được cải thiện và hết sức ăn ý với John Terry . Họ trở thành nền tảng của hàng phòng ngự đội bóng.

Cũng như rất nhiều sự phối hợp thành công trong một đội bóng, sự hợp tác giữa các trung vệ phụ thuộc vào sự khác biệt nhiều hơn là sự tương đồng. Nhìn vào các cặp trung vệ đã đạt được thành công tương tự trong cùng thời đại, tính chính xác của khẳng định đó được lặp đi lặp lại. Vidić và Ferdinand là nền tảng cho sự thành công liên tục của Manchester United dưới thời Sir Alex Ferguson.

Một bộ đôi không thể tách rời, từng là cặp trung vệ hay nhất của giải Ngoại Hạng

Vidić, trung vệ người Serbia, là người sẽ chủ động ngăn chặn đối phương; người sẽ chiến đấu bất kể trên không hay dưới mặt cỏ, giải quyết mạnh mẽ và đóng vai “Iron man”. Ngược lại, Ferdinand không phải là người chắc chắn có thể tự xử lý trong các cuộc đối đầu bằng sức mạnh, nhưng có khả năng đọc tình huống, ý thức vị trí để bọc lót và “dọn dẹp” xung quanh Vidić, và có đủ kỹ thuật để đưa bóng lên trên, luôn chắc chắn rằng người đồng đội của anh ta luôn được bọc lót phía sau. Đó cũng giống như sự ăn ý giữa Terry và Carvalho.

Cũng giống như Vidić, Terry – Đội trưởng, Thủ lĩnh, Huyền thoại – cụm từ được các CĐV Chelsea nói về Terry đã tóm tắt  được cách tiếp cận trận đấu kiên định của trung vệ Chelsea. Dũng cảm như một con sư tử và là mẫu cầu thủ mà bạn nhìn vào và biết rằng anh ấy thực sự thích sự tranh chấp nảy nửa và biến tiền đạo đối phương thành con mồi. Một lần nữa, sự so sánh với Vidić có giá trị ở đây. Cả hai cầu thủ đều bị ghét bởi những người hâm mộ đối thủ của họ, nhưng luôn là người được các CĐV đội nhà yêu mến. Carvalho, mặc dù hơi khác nhau về cả tầm vóc và cách tiếp cận trận đấu so với Ferdinand, tuy nhiên cũng là đối trọng lý tưởng với người sát cánh bên anh ở trung tâm hàng phòng ngự.

Thấp bé hơn nhiều so với đội trưởng của Manchester United, Carvalho cũng phát triển kỹ năng của mình một cách chậm chạp hơn, nhưng bất kỳ tiền đạo nào mắc kẹt với trung vệ người Bồ sẽ phải chứng kiến sự khó chịu của anh ta và sẵn sàng thưởng thức một số “nghệ thuật” phòng ngự “hắc ám” khi cần thiết. Anh cũng được thượng đế ban cho tốc độ của một tiền đạo và sử dụng tài sản này trong phòng thủ, bên cạnh đó cũng là một trong những người đầu tiên tiến về phía trước trong bất kỳ cuộc phản công nhanh nào khi có cơ hội. Bàn thắng ấn định chiến thắng 3-0 trước Manchester United tại Stamford Bridge mùa giải 2005/2006 góp công lớn vào chức vô địch EPL năm đó là minh chứng rõ nét nhất cho điều này.

Tuy nhiên, mối quan hệ đối tác được huấn luyện viên chỉ định là một chuyện; để nó thực sự hiệu quả trên sân, bản thân cầu thủ cũng cần phải tin vào nó. Carvalho chắc chắn đã bị thuyết phục. Trao đổi với tạp chí Chelsea, Carvalho đã nói về thời gian đầu của mình ở Chelsea và anh đã sớm cảm thấy sự “hợp rơ” giữa mình và đội trưởng :

– “Trong năm đầu tiên của tôi ở đây, thật khó cho tôi vì tôi ở một câu lạc bộ mới, ở một đất nước mới, trong một giải đấu mới và chơi một thứ bóng đá thiên về thể chất hơn nhiều so với tôi đã từng chơi ở Bồ Đào Nha”- anh nói – “Tuy nhiên, những trở ngại như vậy thường là chất xúc tác cho sự tiến bộ, và dường như đó là trường hợp ở đây.”

– “Ngay lập tức, JT đã nhận ra điều này và giúp đỡ tôi rất nhiều, trong và ngoài sân cỏ. Anh ấy thực sự làm tôi cảm thấy thoải mái. Anh ấy là một trong những người giỏi nhất mà tôi chơi cùng và cũng là một nhà lãnh đạo tuyệt vời.” Trung vệ người Bồ Đào Nha cũng đánh giá cao tầm quan trọng của việc có phong cách chơi bóng thích hợp:” Anh ấy mạnh hơn tôi và thích lao lên trong khi tôi cầm bóng nhiều hơn anh ấy. Nhưng đó là những gì làm cho chúng tôi trở thành đối tác tốt với nhau. Là một trung vệ, bất cứ ai bạn đang chơi cùng, bạn phải hiểu rõ đối tác của mình. Nó giống như là hai nửa của cùng một tổng thể. Theo bản năng, tôi phải biết anh ta sẽ làm gì và anh ta phải biết tôi sẽ làm gì. Sự hiểu biết giữa hai cầu thủ là rất quan trọng. Và thực tế John Terry cũng đã nói rằng việc chơi bóng cùng với Carvalho là một yếu tố quan trọng trong sự thành công của cả anh lẫn CLB. 

Sẽ là sai lầm khi nói rằng Carvalho là đối tác thành công duy nhất mà Terry có vào thời điểm đó. William Gallas cũng là một nhân tố nổi bật trong vai trò đá cặp cùng với đội trưởng của mình, mặc dù sự xuất sắc của Carvalho là nguyên nhân cầu thủ người Pháp đã bị đẩy ra vị trí hậu vệ cánh. Đánh giá về đối tác tốt nhất của Terry có lẽ được minh họa rõ nhất vài năm trước khi một tờ báo mời cựu đội trưởng Chelsea chọn ra đội hình Chelsea từ các đồng đội mà anh đã chơi cùng. Chọn mình ở vị trí trung vệ, và Carvalho là đối tác được anh chọn tiếp theo.

Như đã đề cập, với các mối quan hệ đối tác trong phòng ngự, có lẽ sẽ được minh họa dễ dàng bằng các con số thống kê. Không có gì đáng ngạc nhiên, các số liệu được đưa ra càng ủng hộ khẳng định rằng đây là một trong những bộ đôi phòng thủ vĩ đại nhất của kỷ nguyên Premier League. Một đánh giá về mùa giải đầu tiên đá cặp của bộ đôi trung vệ này đã chỉ ra vài con số thống kê nổi bật: Mùa giải 2004/05, qua 38 trận ở Premier League, hàng phòng ngự của Chelsea đã thay thủ môn của họ ngăn chặn các tình huống ăn bàn của các đối thủ của họ không dưới 25 lần. Đó là hai phần ba của tất cả các giải đấu mà Chelsea tham dự.Trong 19 trận đấu, họ chỉ để thủng lưới sáu bàn tại Stamford Bridge. Trong suốt kỷ nguyên Premier League, đó là kỷ lục tốt nhất.

Năm 2017, Jamie Carragher đã được một tờ báo mời để đánh giá 10 trung vệ xuất sắc nhất trong lịch sử Premier League. Anh ta không chỉ chọn John Terry là lựa chọn số một của mình, mà còn đặt Ricardo Carvalho ở vị trí thứ năm. Đó là thứ hạng cao nhất trong số các cặp trung vệ trong danh sách của Carragher, và là một minh chứng tốt cho hai trung vệ chắc chắn bậc nhất của hàng phòng ngự Chelsea. Bộ đôi hoàn hảo : John Terry và Ricardo Carvalho./

 

 

Leave a Reply

*