Brazil trong thời kỳ chuyển giao thế hệ, vang bóng 1 thời

Bóng đá Brazil trải qua những biến thiên thời  gian của lịch sử đang ở trong giai đoạn chuyển giao giữa thế hệ cũ sang một tập thể của bóng đá hiện đại. Sức mạnh của Brazil giờ đây rất khó để đoán định trong thời đoạn chuyển giao thế hệ này. Nhưng nhắc đến Brazil là nhắc đến sắc vàng xanh 1 thời vang bóng với những “nghệ sĩ” chuẩn mực.

Kể từ chung kết WC 1970, khi Pele cùng đồng đội đánh bại tuyệt đối Italia 4-1, bóng đá Brazil đã đạt đến đỉnh cao của vinh quang khi là đội đầu tiên ba lần vô địch World Cup, và phần thưởng là giành lấy vĩnh viễn chiếc cúp “Nữ thần vàng”.  Thế nhưng chiến thắng lịch sử đó đã đánh dấu một chu kỳ mới, khi cuộc suy thoái bắt đầu, bởi cuộc vui nào cũng sẽ đến lúc tàn, và không đội bóng nào mãi thống trị được. Có nằm mơ, người Brazil khi ấy cũng không thể tin rằng, mãi đến 24 năm sau họ mới vô địch một lần nữa. Trong khoảng thời gian dài tăm tối đó, Brazil không hẳn thiếu tài năng, họ vẫn có những Zico, Socrates, Falcao (1982 ) nhưng có lẽ họ còn thiếu một chút may mắn.

Chỉ đến World Cup 1994 tại Mỹ, một Brazil đã biến chuyển với lối chơi thực dụng của HLV Parreira và sở hữu “quỷ lùn” Romario, thiên tài không gian hẹp, Selecao mới có dịp ăn mừng sau cú sút oan nghiệt của Roberto Baggio.Chiến thắng định mệnh đó của đội bóng vàng xanh đã báo hiệu một thời kỳ rực rỡ thứ hai trong lịch sử Brazil. Chỉ trong vòng hơn một thập niên, đã có một đội tuyển Brazil liên tiếp thành công, với vô số ngôi sao tấn công ra đời.

Mùa bóng 1995/1996 ở Hà Lan với danh hiệu vua phá lưới trong màu áo PSV, bóng đá thế giới chào đón sự xuất hiện của số 9 nguy hiểm nhất lịch sử, người đã làm ngả nghiêng các fan bóng đá khi ấy: Ronaldo Luís Nazário de Lima, gọi tắt là Ronaldo. Một trung phong với tốc độ của chiếc F1 và những kỹ thuật đẹp say lòng người. Mùa giải 1996-1997 ở Barcelona, con quái vật “Phenomenon” khi đó là không thể ngăn cản. Anh đã phô diễn hết những tinh túy của mình, được khắp thế giới so sánh với Pele khi ấy, và dẫu cho những chấn thương đầu gối sau này đã tàn phá anh, nhưng những gì Ronaldo làm đã trở thành một huyền thoại.

Thế hệ mới của bóng đá Samba

Với cặp song sát Ro-Ro (Ronaldo-Romario), sự kết hợp này của Selecao là nỗi kinh hoàng của mọi hàng thủ trên thế giới khi ấy. Họ trở thành đầu tàu kéo Brazil trở thành nhà vô địch của Nam Mỹ (1997) và vô địch cúp liên lục địa (1997). Tuy nhiên, Romario vì mâu thuẫn với HLV Zagallo đã bị gạch tên khỏi World Cup 1998, đó là một mất mát to lớn cho đội tuyển Brazil khi ấy. Giai đoạn này cũng xuất hiện một tài năng cực dị khác của Brazil là Rivaldo, với cặp chân vòng kiềng. Bằng đôi chân đặc biệt của mình, Rivaldo có những cú sút xoáy cực mạnh dù không cần đà, hay những pha khống chế bóng đầy tinh tế rồi ngả bàn đèn ghi bàn đã thành thương hiệu. Tre chưa già, măng đã mọc. Khi mà những Ronaldo, Rivaldo còn đang ở độ chín của sự nghiệp thì một loạt những tài năng khác đã đã thi nhau ra mắt sân khấu thế giới. Hè 1999, Denilson với những đi pha bóng như rẽ nước, trở thành cầu thủ đắt giá nhất hành tinh khi mới 21 tuổi. Amoroso sau khi tỏa sáng Stuttgart đã gia nhập Borussia Dortmund, và trở thành vua phá lưới Bundesliga (2001/2002). Giovane Elber là trung phong chủ lực của Bayern Murnich trong giai đoạn 1997-2003 với hàng loạt danh hiệu lớn nhỏ. Vua phá lưới Bundesliga (2002/2003).

Năm 2001 cũng là năm “ảo thuật gia” Ronaldinho lần đầu xuất hiện ở Châu Âu trong màu áo PSG, với cổ chân cực dẻo Ronaldinho có những pha xử lý bóng phi thường, sử dụng những kỹ thuật đầy mê hoặc gây phấn khích cho người xem. Năm 2003, Kaka ra mắt AC Milan, bóng đá thế giới đánh dấu sự xuất hiện của một trong những tiền vệ tấn công hay nhất lịch sử.Hè năm 2005 “Pele đệ nhị” Robinho chuyển đến Real Madrid và có màn ra mắt đầy ấn tượng với những bước chạy thần tốc và những pha bóng như làm xiếc.

Nổi bật nhất là sự ra mắt của “Hoàng đế” Adriano, cầu thủ có thể xem như là trung phong toàn diện nhất mà bóng đá đương đại từng sản sinh. Hoàn hảo cả về thể hình, sức mạnh lẫn kỹ thuật, Adriano là cơn ác mộng mà tất cả hàng hậu vệ đương thời phải khiếp sợ. Sở trường và kinh dị nhất phải kể đến là cái chân trái với những cú sút hủy diệt như “tên lửa hành trình Tomahawk”.

Nhưng vẫn nhớ 1 thế hệ cũ tài năng và vang bóng

Tổng quan mà đánh giá, Brazil những năm đầu thế kỷ 21 thực sự là một Brazil đầy mê hoặc, với lối chơi cống hiến làm chủ đạo, đa dạng cả về lối chơi lẫn phong cách của từng cầu thủ. Mỗi vị trí của Selecao là một nét chấm phá rất riêng, và tổng hòa trong bức tranh tuyệt đẹp đầy màu sắc. Khi xem họ thi đấu, khán giả có thể bất chợt ồ lên khi thấy một pha “đảo rang lạc” của Ronaldo, một pha “lườm rau gắp thịt” của Ronaldinho khi chuyền bóng, hay bật cười trước một pha chạy đà kinh điển của Roberto Carlos trước hàng rào đá phạt.

Chính nhờ những tài năng tấn công xuất chúng, cộng với một lối chơi khoa học mà Brazil một lần nữa lên ngôi vô địch WC năm 2002. Thành công tiếp đến thành công khi họ một lần nữa trở thành nhà vô địch Nam Mỹ 2005 với phong độ hủy diệt của bộ đôi Robinho-Adriano. Thời điểm này, tình trạng thừa mứa tài năng tấn công của Selecao càng trở nên nghiêm trọng khi các ngôi sao phải cạnh tranh ác liệt để giành vị trí chính thức. Ngay ở hàng tiền vệ, một huyền thoại cỡ như “Vua sút phạt” Juninho cũng phải chấp nhận làm bạn dài hạn với băng ghế dự bị.

Một lần nữa lịch sử lặp lại, có lẽ thành công liên tiếp trong thời gian dài đã làm người Brazil trở nên kiêu ngạo, và các cầu thủ Selecao dần đánh mất đi khát vọng, mà nét chấm phá sau cùng là ở Wolrd Cup năm 2006. Xuất hiện với đội hình có dàn tấn công thuộc loại mạnh nhất lịch sử với bộ tứ nguyên tử Ronaldinho-Kaka-Ronaldo-Adriano, nhưng Brazil phải cay đắng rời cuộc chơi sau thất bại trước những ông già đến từ đất nước hình lục lăng. Có lẽ thất bại trước đối thủ đầy duyên nợ Pháp chính là điềm báo cho một thời kỳ suy thoái mới của xứ sở Samba.

Từ sau năm 2008, bóng đá thế giới bắt đầu chứng kiến tài năng của Selecao này ngày càng sụt giảm, khan hiếm về chất lượng lẫn số lượng. Trong hơn thập niên gần nhất, điểm qua có lẽ chỉ Neymar là những ngôi sáng hiếm hoi có lối chơi tương đồng thế hệ đàn anh năm xưa. Nhưng một cánh chim không làm nên mùa xuân, và cầu thủ này cũng gắn liền với tai tiếng là những pha vờ ngã hơn là cống hiến trên sân cỏ.

Sự thoái trào càng rõ nét khi nhìn các cầu thủ như Fabiano (2010), Fred (2014), Jesus (2018) trở thành đầu tàu dẫn dắt hàng công của Brazil, người ta chợt nhận ra có lẽ còn rất lâu nữa Selecao mới trở lại thời hòang kim năm xưa.

 

 

 

 

 

Leave a Reply

*