Arsenal: Một tình yêu dại khờ

Phải chăng bởi những mảnh vụn kí ức về màu đỏ trắng đó chất chứa qua từng ấy năm để rồi tích tụ lại thành một tình yêu đầy hỉ, nộ, ái, ố? Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ, và đâu phải ai cũng có may mắn để tận hưởng một tình yêu với đầy đủ dư vị cảm xúc? Có anh bạn hỏi tôi, “Sao Arsenal bao năm nay đâu có danh hiệu mà mày vẫn yêu?

Arsenal và những kẻ mộng mơ dại khờ…

Tôi yêu Arsenal như một định mệnh nghiệt ngã nhất thế gian. Đó là một thứ tình yêu nhiều ma mị, dối lừa. Từ những đứa học trò cấp 2 tếu táo gọi nhau những Henry, Viera, Pires… đến gã đàn ông ngồi trầm ngâm nhìn Oezil, Wilshere, Koscielny,… vật vờ trên sân cỏ. Chưa bao giờ, tôi tin là mình có thể yêu một cuộc tình dại khờ đến thế… Dại khờ như cách một cậu nhóc 8-9 tuổi chỉ vì một pha solo bên cánh trái rồi ghi bàn của Nwanko Kanu mà đem lòng yêu cả đội bóng ngót 20 năm. Cậu nhóc ấy cùng với những Captain Tsubasa, Jindodinho, Dazai Kitano,… lớn lên theo năm tháng với ước mong một lần được hôn lên những ngọn cỏ trên sân Emirates. Cậu nhóc đó thấy mình khoác vai với những Titi, Rosicky, Cesc chạy ăn mừng vòng quanh sân cỏ, xa xa là lá cờ với khẩu thần công phất lên ngạo nghễ sau mỗi bàn thắng của đội nhà,…

Tình yêu đó nồng nhiệt như cách chàng trai trẻ Van Persie tung người lên không rồi volley vào góc bánh chưng khung thành Charlton Atletic. Persie đặt tay lên ngực, khuôn mặt tỏ vẻ rạng rỡ. Bản thân anh bùng cháy trong niềm hân hoan phấn khích đến nỗi, anh nhảy qua hàng rào, chìm đắm trong vòng tay của những người hâm mộ Arsenal. Và đau đớn khi tiếng còi trên sân Noucamp cất lên, các cầu thủ đổ gục xuống sân. Cậu nhóc ngày nào giờ là chàng thiếu niên, nhưng giọt nước mắt đã lăn dài trên má, cậu khóc tức tưởi như đứa trẻ nhỏ.

Nhiệt huyết trong màu áo “pháo thủ”

Thời gian cứ trôi đi, đủ để một đứa trẻ như tôi lớn lên, trưởng thành và đau đớn nhìn tình yêu tuổi trẻ ấy chết dần chết mòn theo năm tháng. Thế mà tôi vẫn cứ yêu, cứ tin, cứ gồng lên chịu cho hết những uất ức, cứ ôm lấy cho trọn những cơn đau dai dẳng thành thói quen. Kí ức đáng nhớ nhất trong những cơn đau ấy, có lẽ là hình ảnh vị Giáo sư già đáng kính bị Mike “điên” đuổi khỏi sân trong thất bại 1-2 trước MU năm 2009. Đứng trên khán đài của Old Trafford, vây quanh là tiếng la ó, chế diễu của CĐV Manchester United, người đàn ông ấy vẫn hiên ngang như đại bàng sải cánh. Chính vì khoảnh khắc đó cùng với những gì chứa chất từ trước mà tôi ghét cay ghét đắng Manchester United. Và cho dù sau này chết đi, hoá thành tro bụi thì tôi vẫn ghét Manchester United.

Phải chăng bởi những mảnh vụn kí ức về màu đỏ trắng đó chất chứa qua từng ấy năm để rồi tích tụ lại thành một tình yêu đầy hỉ, nộ, ái, ố? Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ, và đâu phải ai cũng có may mắn để tận hưởng một tình yêu với đầy đủ dư vị cảm xúc? Có anh bạn hỏi tôi, “Sao Arsenal bao năm nay đâu có danh hiệu mà mày vẫn yêu?” Bởi vì khi bạn bắt đầu cổ vũ một câu lạc bộ bóng đá, bạn đến với đội bóng không phải vì những thành tích, những danh hiệu, những cầu thủ,… Bạn yêu Câu lạc bộ chỉ đơn giản là bạn thấy mình ở đó, nơi mà bạn thuộc về!  Chỉ cần được xem những chàng trai khoác lên mình màu áo đỏ trắng, bước ra khỏi đường hầm và đuổi theo trái bóng tròn là trái tim đã rộn ràng, tình yêu đã chan hòa lắm rồi!

Phải chăng, những kẻ yêu Arsenal hầu hết là những kẻ mộng mơ, dại khờ?

Nguồn tham khảo: Tạp chí pháo thủ

 

 

Leave a Reply

*